Thôi vậy.
Lộ Hồi khẽ hắng giọng: "Vạn Phá Lãng, cậu tìm chúng tôi có chuyện gì?"
Vạn Phá Lãng trước tiên không trả lời, mãi đến khi Lộ Hồi thêm chút ngữ khí, gọi lại một tiếng nữa, cậu ta mới như từ trong mộng tỉnh lại, có chút ngơ ngác và hoảng sợ nhìn về phía Lộ Hồi.
Nói thật, Lộ Hồi cảm thấy Vạn Phá Lãng hiện tại còn khủng bố hơn cả Hứa Đình một chút.
Biểu cảm trên mặt cậu ta có lẽ là vì bị dọa đến không nhẹ, nên vô cùng cứng đờ, giống như thi thể đông lạnh, nhưng lại thật sự đang trừng mắt truyền đạt sự sợ hãi.
Vạn Phá Lãng run rẩy mở miệng: "Tôi… anh Nghiêm tình hình không tốt lắm, tôi có chút sợ, hơn nữa tôi không biết phải làm gì bây giờ."
Trong số tất cả người chơi, chỉ có Lộ Hồi là nói chuyện với mọi người.
Vạn Phá Lãng đến bây giờ còn chưa nhớ hết mặt mọi người, có nhớ thì cũng chỉ nhớ được vài người, mà cảm thấy có thể dựa vào, cũng chỉ có một mình Lộ Hồi.
Lộ Hồi hơi nhướn mày: "Tình hình không tốt lắm?".
Vạn Phá Lãng ừ một tiếng, khát vọng được trút bỏ nỗi sợ hãi, khiến cậu ta có thể nói cho hết lời: "Anh ấy uống thuốc xong thì ngủ, sau đó hình như gặp ác mộng, cứ la hét trong mơ, cụ thể là cái gì tôi cũng không biết… Chỉ là cái kiểu…".
"La hét thảm thiết."
Lộ Hồi tri kỷ bổ sung từ hình dung.
"…Đúng, đúng." Vạn Phá Lãng nuốt nước miếng: "Hơn nữa anh ấy còn, còn quằn quại trên giường, trông như bị nhập ấy…”
Thấy tình huống như vậy, cũng khó trách người được mệnh danh là tân binh gan dạ thứ ba như cậu ta lại bị dọa thành thế này. Rốt cuộc đây là tình huống trước giờ chưa từng gặp phải.
Lộ Hồi cảm thấy cậu ta có dũng khí mò mẫm trong bóng tối đi lên tìm họ, đã chứng tỏ cậu ta quả thực xứng đáng với vị trí thứ ba này.
Lộ Hồi hỏi: “Các cậu đã làm gì?”
Vạn Phá Lãng ngơ ngác: “Cũng không làm gì cả, chỉ là... Có y tá đến đưa thuốc, sau đó nhắc chúng tôi thuốc không thể uống lúc đói, chúng tôi liền đi ăn cơm, rồi tôi nhìn anh ấy uống thuốc.”
“Anh Nghiêm nói anh ấy hơi buồn ngủ, bảo buổi tối có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó, nên tạm thời chợp mắt một lát, dặn tôi khoảng 7 giờ gọi anh ấy dậy là được.” Vạn Phá Lãng bối rối vân vê ngón tay: “Sau đó không biết sao tôi cũng ngủ quên mất, lúc tỉnh lại là bị tiếng động của anh Nghiêm làm cho giật mình.”
Cậu ta căng thẳng hỏi Lộ Hồi: “Có phải... vì phó bản không?”
Có phải họ đã kích hoạt cái gì không? Có phải cậu ta cũng sẽ biến thành như anh Nghiêm không? Họ có chết không?
Dù là người gan dạ đến mấy, đối mặt với cái chết, vẫn sẽ lộ ra nỗi sợ hãi sâu sắc.
Trừ phi người đó đã gan cùng mình đến mức không sợ chết.
Lộ Hồi hiểu được ý của cậu ta, thầm nghĩ vậy thì thứ mà các cậu kích hoạt có lẽ nhiều lắm.
Nhưng cậu không nói ra mặt, chỉ đáp: “Tạm thời còn chưa chắc chắn, dù sao ngày đầu tiên còn chưa qua... Cậu có mơ không? Anh Nghiêm có mơ không?”
Vì quá sợ hãi, Vạn Phá Lãng thậm chí không nhận ra biểu hiện của Lộ Hồi không hề giống một tân binh chút nào: “Mơ...”
Cậu ta hơi mở to mắt, dường như nhận ra điều gì đó: “Cậu cũng mơ thấy viện điều dưỡng à? Giấc mơ này có liên quan đến phó bản sao? Tôi cứ tưởng mình sợ quá nên tiềm thức mới khiến tôi mơ thấy viện điều dưỡng...”
Lộ Hồi thầm nghĩ quả nhiên, cậu nói chậm lại, tiết tấu vừa phải, khiến Vạn Phá Lãng bất giác bị cuốn theo, đồng thời cũng vì sự bình tĩnh và ôn hòa của cậu mà dần trấn tĩnh lại, nói năng không còn lộn xộn, hấp tấp nữa.
Lộ Hồi hỏi: “Trong mơ cậu là bệnh nhân hay bác sĩ?”