Minh Chiếu Lâm "oa" một tiếng, nghịch đuôi tóc, cười tủm tỉm: "Ra là tôi trong mắt cậu trẻ trung vậy à."
Lộ Hồi: "…"
Minh Chiếu Lâm cố ý đấy.
Thấy Lộ Hồi không nói gì, chỉ nhìn hắn như vậy, Minh Chiếu Lâm buông tóc, vẻ mặt chán chường mở miệng: "Tôi quả thật là bác sĩ."
Minh Chiếu Lâm đương nhiên cũng mơ.
Sau khi uống thuốc buổi trưa, hắn cảm thấy rõ ràng có chút buồn ngủ.
Nhưng hắn không nói với Lộ Hồi, ai bảo bạn đồng hành tạm thời này của hắn đầy bí ẩn, dù sao hắn cũng không vội ra phó bản, cũng có thể bảo toàn được bản thân, nên muốn xem Lộ Hồi có thể làm được đến bước nào, thực lực ra sao, rốt cuộc có phải là người chơi Hạch Tâm Khu hay không.
Là đi tìm manh mối phó bản, hay là phá đảo phó bản.
Minh Chiếu Lâm vừa uống nước, đang định nói tiếp, lại đột ngột im bặt.
Lộ Hồi cũng không giận dữ, ngược lại rất hiểu chuyện mà lập tức ngậm miệng.
Vì cậu thông qua biểu cảm nhỏ nhặt của Minh Chiếu Lâm trong thoáng chốc phán đoán ra Minh Chiếu Lâm nghe thấy âm thanh gì.
Không đầy vài giây, cậu cũng nghe được tiếng bước chân rất nhỏ và hoảng loạn, dừng lại trước cửa phòng họ, rồi rất khẽ gõ cửa.
"Cốc, cốc, cốc…"
Vì tiếng gõ cửa quá nhẹ, âm thanh chợt nghe còn có chút cảm giác phiêu diêu, như từ một thế giới khác, xé rách thời không mà đến, khiến lòng người phát hoảng.
Lộ Hồi nhìn thời gian.
【20:15】
8 giờ rồi.
7 giờ 30 là không được đi lại bên ngoài mà.
Lộ Hồi nhẹ nhàng kéo vạt áo Minh Chiếu Lâm, chọc cho Minh Chiếu Lâm trước tiên nhìn tay cậu, rồi mới ngước mắt nhìn cậu: "?".
Lộ Hồi động đậy môi giữa tiếng gõ cửa quá khẽ mà quỷ dị, dùng khẩu hình hỏi Minh Chiếu Lâm là người hay quỷ.
Minh Chiếu Lâm dùng khẩu hình đáp lại: "Chắc là phòng 4."
Lộ Hồi đã hiểu.
Cậu tin vào phán đoán của Minh Chiếu Lâm, đây là kỹ năng mà cậu viết cho Minh Chiếu Lâm, chỉ cần hắn nghe được tiếng bước chân, liền có thể đại khái phán đoán ra là ai.
Không thể nói là chính xác tuyệt đối, dù sao hắn cũng là thông qua tiếng bước chân khác nhau để phân biệt, có người đi nhanh, có người đi chậm, tiếng giày khác nhau rơi xuống đất cũng không giống nhau.
Phương pháp phân biệt này Lộ Hồi cũng biết, nhưng không lợi hại bằng Minh Chiếu Lâm.
Cậu không dò hỏi ý kiến Minh Chiếu Lâm, đứng dậy đi mở cửa, liền thấy cậu sinh viên thể dục đứng ở cửa, nhưng người chơi lâu năm đeo kính đồng hành cùng cậu ta không có ở đây.
Hành lang không có đèn, ánh đèn trắng bệch từ trong phòng chiếu vào người cậu ta, khiến mặt cậu ta không chút máu, khiến cái vóc dáng to lớn kia cũng có vẻ hoảng loạn và thảm đạm.
Lộ Hồi cảm thấy cậu ta tuy rằng nhìn giống như quỷ, nhưng chắc vẫn là người, hơn nữa Minh Chiếu Lâm cũng không có biểu hiện gì, nên vẫn tránh đường, để cậu ta nhanh chóng vào trong, sau đó nhìn hành lang đen ngòm như thể ẩn chứa quái thú đang lẳng lặng nhìn họ, nhanh chóng đóng cửa lại.
Lộ Hồi vừa khép cửa lại vừa xoay người, liền thấy cậu sinh viên thể dục đang nhìn chằm chằm hai phần cơm đặt trên bàn nuốt nước miếng.
Ánh mắt cậu ta thẳng đuột, giống như đó là bảo vật gì đó không thể có được, hoàn toàn không rời mắt nổi.
Minh Chiếu Lâm cũng chú ý đến, khẽ nhếch mày, vừa vặn nhìn mắt nhau với Lộ Hồi.
Hắn cười hì hì, không có chút lo lắng nào, hoàn toàn là dáng vẻ người ngoài cuộc xem kịch vui.
Lộ Hồi cảm thấy hơi sốt ruột, cậu cảm thấy nếu không phải mình ở đây, Minh Chiếu Lâm lại hiển nhiên muốn xem biểu hiện của cậu, thì có lẽ hắn đã chủ động muốn cậu sinh viên thể dục ăn sống hai miếng rồi… Nhưng nghĩ lại đây là tính cách mà cậu viết ra…