Mọi người bị tiếng cười ấy thu hút ánh nhìn, khi thấy Mộ Chi thì không khỏi sững sờ. Thiếu nữ trước mắt sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng vẫn không che giấu được vẻ tuyệt sắc. Đôi mắt đào hoa long lanh như có sóng nước dập dềnh, chỉ cần khẽ mỉm cười liền tựa như đóa hoa chớm nở, đẹp như một bức tranh.
Ánh mắt thiếu niên tóc vàng khẽ sáng lên. Cậu ta chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp đến vậy. Đưa tay che trái tim đang đập nhanh hơn một chút, cậu ta không nhịn được tiến đến trước mặt Mộ Chi, giọng nói thân mật: “Chị gái xinh đẹp, tên chị là gì thế?”
Mộ Chi có phần ghét bỏ, quay đầu sang chỗ khác, tỏ rõ ý không muốn để ý đến cậu ta.
Còn người đàn ông trung niên thì bị tiếng cười kia chọc tức đến đỏ bừng mặt. Ông ta sải bước, đi thẳng đến trước mặt Mộ Chi, mắt đỏ ngầu nhìn cô, miệng gào lên: “Con nhóc thối, muốn chết à!”
Vừa nói, một tay ông ta giơ lên, dường như muốn túm lấy cổ áo của Mộ Chi.
Ánh mắt Mộ Chi hơi lạnh đi, vừa định ra tay ngăn cản thì đã thấy một bàn tay nhanh hơn cô một bước, nắm chặt cổ tay người đàn ông trung niên, nhẹ nhàng bẻ một cái, lập tức khiến ông ta như heo bị chọc tiết, phát ra một tiếng rú thảm thiết.
Mộ Chi ngẩng mắt nhìn lên, liền thấy thiếu niên tóc vàng một tay nắm chặt cổ tay người đàn ông trung niên, trong miệng thản nhiên buông ra ba chữ: “Đồ phế vật.”
Cảm nhận được ánh nhìn của Mộ Chi, thiếu niên quay đầu về phía cô, nhe răng cười một cái, rồi tiếp lời: “Chị gái xinh đẹp, tôi tên là Thích Nhiên, chúng ta làm quen nhé!”
Mộ Chi trầm mặc, cảm giác không đáng tin kia lại quay trở về.
Nhưng mà…
Tính cách của Thích Nhiên này lại khá hợp khẩu vị của cô.
“Mộ Chi, tôi tên là Mộ Chi.”
Đúng vậy, cô tên là Mộ Chi. Dù chẳng nhớ được điều gì, nhưng cô có một linh cảm, cô nhất định sẽ tìm ra câu trả lời.
Nghe thấy giọng của Mộ Chi, đôi mắt Thích Nhiên càng sáng hơn. Giọng nói của thiếu nữ mang theo chút khàn nhẹ, nghe mềm mại, lại ngoài ý muốn rất dễ nghe.
Thích hơn nữa rồi thì phải làm sao đây!
Thích Nhiên gần như có cảm giác muốn rơi nước mắt. Hai mươi hai năm trời độc thân từ trong bụng mẹ, chẳng lẽ mùa xuân của cậu ta thật sự đã tới rồi sao?
Vừa định mở miệng nói tiếp, cậu ta liền cảm thấy một luồng áp lực ập đến, trói chặt mọi cử động của mình.
Không chỉ riêng cậu ta, mấy người còn lại cũng gần như bị áp lực ấy đè đến mức không thở nổi, hoàn toàn mất đi năng lực hành động.