Chương 9: Trò chơi bốn góc

Phó Văn Lân đưa tay sờ lên gáy, phía bên trái có một miếng băng gạc lớn quấn quanh, sờ vào thấy hơi ẩm ướt.

"... Tôi không sao, về nói với phòng tài vụ tháng này tăng lương cho cậu." Phó Văn Lân day trán nói. Lúc này cậu chẳng muốn nghĩ gì cả, chỉ muốn ngủ thêm một giấc.

Sao lại nằm mơ thấy chuyện ở quán bar chứ, thật vô lý.

Bình thường cậu có mơ đâu.

Nghe thấy tăng lương, mắt Tiểu Vương sáng rực, cậu ta nhanh chóng nở nụ cười, đứng dậy khom lưng nịnh nọt Phó Văn Lân: "Vậy anh nghỉ ngơi trước đi ạ! Đây là thuốc giảm đau, em đã liên hệ với một bác sĩ rồi, tối nay anh ra ngoài gặp bác sĩ ấy nhé, đừng để quá muộn đấy ạ!"

Tiểu Vương đưa hai viên thuốc màu trắng cho Phó Văn Lân.

Phó Văn Lân gật đầu nhẹ, vẻ mặt mệt mỏi, đưa tay lấy cốc nước uống thuốc.

Tiểu Vương cười rạng rỡ, giúp cậu đóng cửa lại.

Lúc này Phó Văn Lân đã ngủ say.

"Ưʍ..."

Không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy, cậu vẫn cảm thấy rất khó chịu.

Phó Văn Lân chậm rãi ngồi dậy, dựa vào đầu giường, liên tục xoa bóp huyệt thái dương. Mắt cậu hoa lên, tối sầm lại, điện thoại bên cạnh thì cứ reo liên tục.

Có một số lạ gọi đến, đã gọi cho cậu ba cuộc.

Phó Văn Lân liếʍ đôi môi nhợt nhạt, cau mày, bất lực gọi lại.

"Alo?"

Giọng nói vừa ngủ dậy khàn khàn, trầm ấm, cuối câu còn vô thức kéo dài lên, mang theo chút ý làm nũng.

Người ở đầu dây bên kia khẽ cười: "Tiểu kỳ lân, mới ngủ dậy đã làm nũng rồi..."

"Hầu Ô?!"

Phó Văn Lân mở to mắt, ngẩn người khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đó. Lần này cậu hoàn toàn tỉnh táo.

Phó Văn Lân hẹn gặp người đó ở quán cà phê ngoài khu chung cư.

Chàng trai trẻ ngồi đối diện cậu trông thật tiều tụy, không chỉ có quầng thâm dày đặc, mà vùng da quanh hốc mắt còn đen nhánh như than. Vóc dáng gầy gò ốm yếu, quần áo rẻ tiền, xộc xệch, hai bên má hóp sâu vào, cả người trông vô cùng yếu đuối.

Chàng trai từng là hot boy của đại học S, sánh ngang với Phó Văn Lân, giờ đây trông như kẻ nghiện ngập tàn tạ.

"Rốt cuộc cậu đã trải qua chuyện gì vậy?"

Phó Văn Lân bắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ngón cái vân vê qua lại.

Cậu mặc áo len đen không nhãn mác, quần tây đen cao cấp, giày da bóng loáng.

Vai rộng eo thon, dáng người cao ráo hoàn hảo tôn lên bộ trang phục.

Bộ đồ mặc nhà thoải mái này che đi vẻ lạnh lùng của Phó Văn Lân, tăng thêm nét ôn hòa cho cậu.

Cũng tạo nên sự đối lập rõ rệt với người đối diện.

Phó Văn Lân...

Vẫn ưu tú như vậy, vẫn đẹp trai lạnh lùng như vậy, vẫn xa cách như vậy.

"Lân Lân..." Hầu Ô ánh mắt thất thần, hai tay nắm chặt cốc cà phê, khẽ gọi.

"Ghê tởm. Bớt diễn trò lại đi, đừng gọi tôi như thế."

Phó Văn Lân đặt cốc cà phê xuống, tuy rằng vẻ mặt chán ghét, nhưng ánh mắt lại thoáng chút thư thái, trông như đang trò chuyện với một người bạn bình thường.

【Bạn bè】