Chương 19: Trò chơi bốn góc

Cố Toàn một tay ôm eo Phó Văn Lân, tay kia không ngừng vuốt ve ngực cậu: "Đẹp quá, thật ngầu, thật thú vị... Phó tổng... Có đau không?"

Phó Văn Lân im lặng, không trả lời, chỉ chờ đợi thời cơ. Nhân lúc Cố Toàn đang mải mê nhìn hình xăm trên tay cậu, Phó Văn Lân bất ngờ co gối lên, thúc mạnh vào hạ bộ hắn.

"Á!" Cố Toàn hét lên, ôm lấy hạ bộ, đau đớn quỳ xuống.

Phó Văn Lân nhân cơ hội nhặt quần áo dưới đất mặc vào, nhưng vừa mặc xong, một đôi tay đã ôm chặt lấy cậu.

"Không muốn gãy tay thì buông ra!"

Giọng Phó Văn Lân lạnh đi, cậu dùng sức đạp Cố Toàn một cái.

Cố Toàn đau đến toát mồ hôi lạnh.

Nhưng hắn không chịu buông tay, hơi thở nóng hổi phả vào tai Phó Văn Lân.

Phó Văn Lân thấy ghê tởm, nghiêng đầu đi.

"Sao còn giận à?"

"Buông ra."

"Không cần... Qua đêm nay sẽ không còn được gặp anh nữa. Ngoan nào... xin anh, để tôi ôm thêm một lát." Cố Toàn nghiến răng, siết chặt eo Phó Văn Lân, vùi đầu vào hõm vai cậu không nhúc nhích.

Cố Toàn hít sâu mùi hương gỗ thoang thoảng trên người Phó Văn Lân, giọng nói run run.

"Tôi nhớ anh nhiều lắm, anh nghĩ tôi chỉ muốn ngủ với anh một đêm thôi sao? Tôi thích anh lâu rồi... thầy ơi..."

Phó Văn Lân cảm thấy vai mình ướŧ áŧ, kinh ngạc không nói nên lời.

Hắn ta vậy mà khóc ư?

"Phó Văn Lân, anh có biết tôi tìm tấm thẻ của anh mà không thấy đâu không, tôi vừa may mắn lại vừa tuyệt vọng."

Cố Toàn vẫn lầm bầm, không quan tâm Phó Văn Lân có đáp lại hay không.

Phó Văn Lân không muốn đôi co với tên biếи ŧɦái này nữa, cậu dùng hết sức bẻ tay Cố Toàn ra, nhíu chặt mày.

Nhưng đồng thời, cậu cũng rất hoang mang trước những lời khó hiểu của Cố Toàn.

"A... Lần này tôi vào đây vất vả lắm mới gặp lại anh được một lần, quả nhiên vẫn lạnh lùng như vậy... Nếu không phải thời gian eo hẹp, tôi thật muốn làm anh ngay tại đây!"

Cố Toàn dùng kỹ năng vật lộn áp chế Phó Văn Lân, đầu gối ghì chặt bụng cậu, ngón tay ve vuốt khuôn mặt cậu.

Từ lông mày, sống mũi cho đến đôi môi.

"Anh thật sự rất giống hắn... Nếu tìm được đạo cụ, có lẽ tôi có thể đưa anh ra ngoài chơi vài ngày." Cố Toàn nhìn Phó Văn Lân bằng ánh mắt si mê, vuốt ve đôi môi cậu.

Đúng lúc này, Phó Văn Lân bỗng ôm đầu, quỳ gục xuống đất, gáy đau như bị xé toạc.

"A!!"

Phó Văn Lân vùng ra khỏi Cố Toàn, đau đớn lăn lộn trên sàn, hai tay ôm đầu hét lên.