Phó Văn Lân bình tĩnh xoay người lại, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Hiện tại cậu là người mù mà. Không cần quay đầu lại cũng được.
Phó Văn Lân rảo bước, đi càng lúc càng nhanh, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt kia dán chặt vào lưng mình, không rời đi nửa bước.
Bước vào thang máy, không gian sáng sủa mới khiến Phó Văn Lân thở phào nhẹ nhõm.
Cậu dựa vào vách kim loại lạnh lẽo, kéo kéo cà vạt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp thả lỏng thì phát hiện ra một điều kinh khủng.
Gã chủ tiệm thịt không biết đã bám theo cậu vào chung cư từ lúc nào, đang đứng trước thang máy cách đó không xa.
Ngay sau đó, "Bang" một tiếng, đèn hành lang đột ngột nổ tung. Bên ngoài thang máy chìm vào bóng tối tĩnh mịch, chỉ có một đôi mắt to như đồng xu lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng trắng sâu thẳm nhìn chằm chằm Phó Văn Lân.
Phó Văn Lân cứng người, hơi thở dồn dập, tay liên tục ấn nút, cố gắng đóng cửa thang máy lại càng nhanh càng tốt.
Đúng lúc đôi mắt phát sáng kia lao tới, cửa thang máy kịp đóng lại.
Phó Văn Lân dựa người vào vách kim loại, cảm nhận hơi lạnh chạy dọc sống lưng, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?!
Cậu đột nhiên cảm thấy đau nhói ở gáy, đưa tay sờ thì thấy ướt sũng.
Vết thương sau đầu đã bị rách băng.
Phó Văn Lân cúi đầu rêи ɾỉ, miệng phát ra tiếng nức nở đau đớn.
Tên bác sĩ chết tiệt kia đã dùng thuốc gì cho cậu thế này?!
Chính cậu tự xử lý vết thương cũng chưa từng đau đến vậy.
Phó Văn Lân cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt chạm vào túi thịt vụn rơi trên sàn do lúc nãy hoảng loạn.
Nhìn thấy thứ bên trong túi, sắc mặt cậu nháy mắt trắng bệch, người dính chặt vào vách kim loại.
Sau đó, Phó Văn Lân như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng ấn nút tầng 30 cách xa tầng nhà mình, rồi dùng chân đá túi thịt ra xa, co người vào một góc gọi báo cảnh sát.
Trong túi thịt vụn mà gã chủ tiệm đưa cho cậu, lẫn vài đốt ngón tay người, trong đó có hai đốt còn sơn móng tay màu tím.
…………
"Cậu… cậu không sao chứ?"
Phó Văn Lân ôm cánh tay, từ chối sự giúp đỡ của y tá, gật đầu với viên cảnh sát đang tiến về phía mình.
Viên cảnh sát trẻ đeo khẩu trang, cúi chào, sau đó trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp. Người cảnh sát kia vạm vỡ hơn Phó Văn Lân nhiều, tiến lên ghì chặt hai tay cậu ra sau lưng, áp vào cửa xe cứu thương.
"Các anh đang làm gì thế! Tôi là người báo án." Phó Văn Lân theo bản năng rụt chân phải lại để tránh bị thương nặng hơn, chất vấn.
"Chúng tôi đã đến nơi cậu nói, căn bản không có tiệm thịt nào cả, căn nhà đó bỏ hoang từ lâu rồi. Tuy nhiên, bên trong có một xác chết nam giới đang phân hủy, cậu nói cậu là người báo án nhưng trên thi thể toàn là dấu vân tay của cậu. Mời cậu phối hợp điều tra, đi theo chúng tôi."
Viên cảnh sát trẻ nheo mắt, giọng nói nghiêm nghị, cứng rắn. Anh ta nhận lấy Phó Văn Lân từ tay người đồng nghiệp đang ghì đầu gối cậu xuống, vừa nói vừa rút từ sau lưng ra một cặp còng số tám, khóa chặt tay Phó Văn Lân.