Gần 11 giờ đêm, Phó Văn Lân không hy vọng tìm được cửa hàng nào còn bán thịt hay đồ ăn, cậu chỉ lang thang dưới tòa nhà với hy vọng mong manh.
Nhưng cuối cùng Phó Văn Lân cũng tìm được một cửa hàng thịt nhỏ vẫn còn mở cửa. Cửa hàng nằm cách nhà cậu không xa, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy tòa nhà chung cư của mình.
Mặt tiền cửa hàng khá sạch sẽ, thịt được bày trong tủ đông cao thấp khác nhau.
Chỉ có điều ông chủ có vẻ hơi kỳ quái.
Người đàn ông đó cứ nhìn Phó Văn Lân cười mãi, khóe miệng nhếch lên rất cao, mắt thì trợn trừng.
Bất kể Phó Văn Lân đi đến đâu để xem thịt, cứ quay đầu lại là thấy ông chủ cửa hàng thịt cười toe toét một cách khoa trương.
Thậm chí dùng từ "nhìn" cũng không đúng, phải nói là nhìn chằm chằm.
Ông ta còn đứng rất gần cậu, chỉ cần tiến thêm hai bước nữa là có thể chạm vào lưng Phó Văn Lân.
Điều này khiến Phó Văn Lân cảm thấy ớn lạnh, cậu vội vàng chọn hai chiếc chân giò và vài miếng thịt ba chỉ, tự mình cho vào túi ni lông, quay đầu lại ngăn cánh tay đang vươn tới của ông chủ.
Trên cánh tay ông chủ cửa hàng thịt dính đầy vết máu đen, máu đóng cục trên lông tay, kèm theo mùi tanh tưởi kinh tởm.
Phó Văn Lân nhíu mày, lùi lại vài bước.
"Tính tiền." Sự kiên nhẫn của cậu đã cạn kiệt, giọng nói lạnh lùng hơn vài độ.
Ông chủ cửa hàng thịt vẫn giữ nguyên nụ cười khoa trương, cầm chiếc máy tính cũ kỹ, bẩn thỉu, gõ gõ, cuối cùng móc từ trong túi ra một tấm thẻ nhựa màu đỏ có mã QR.
Phó Văn Lân quét mã thanh toán xong, vội vàng rời khỏi cửa hàng thịt với mùi kinh khủng này. Nhưng vừa đi được hai bước, một bàn tay béo ú, móng tay cáu bẩn dính đầy máu đập vào vai cậu.
Phó Văn Lân lập tức lùi lại vài chục bước, vẻ mặt đầy tức giận.
Cậu cố kìm nén cơn giận, tự nhủ không được nổi nóng, hòa khí sinh tài, phải ôn hòa một chút.
Ông chủ cửa hàng thịt tay xách một túi thịt vụn, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
"Khách... quà tặng... Hân hạnh chào đón lần sau." Nụ cười của ông chủ không hề thay đổi, hàm răng vàng khè, nói chuyện còn hôi miệng.
Phó Văn Lân nhìn thấy những nếp nhăn trên mặt ông ta do cười quá nhiều, cậu cảm thấy vừa ghê tởm vừa khó chịu.
Cậu mím chặt môi, cầm túi thịt vụn, gật đầu rồi quay người bỏ đi thật nhanh.
Cậu sắp nôn ra rồi!
Cửa hàng thịt đó thật kinh tởm!
Phó Văn Lân vịn vào gốc cây, nôn khan vài tiếng, nước mắt sinh lý trào ra.
Nôn xong, cậu ho thêm vài cái rồi đứng thẳng dậy, quay đầu lại nhìn.
Cảnh tượng này khiến cho Phó Văn Lân, người luôn bình tĩnh và tự chủ, cũng phải giật mình thon thót, tim như ngừng đập.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo trước cửa hàng thịt nhỏ không một bóng người, có một cái đầu thò ra từ phía sau cột đèn.
Khuôn mặt cười toe toét, đôi mắt trợn trừng không thấy lòng trắng, nhìn chằm chằm về phía Phó Văn Lân.
Vì ánh sáng lờ mờ, Phó Văn Lân chỉ có thể nhìn thấy cái đầu và thân hình tạo thành một góc 90 độ, vươn ra từ phía sau cột điện nhìn cậu.