Kéo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, Phó Văn Lân thay quần áo, xách cặp tài liệu, tiện tay ném tấm thẻ màu đỏ lên bàn trà rồi ra khỏi nhà.
Gió từ ban công đang mở hé thổi vào, cuốn tấm thẻ từ trên bàn trà xuống gầm ghế sofa, nơi khe hở tối om.
"Sếp? Em... trên mặt em có gì à?"
Thư ký Tiểu Vương bị ánh mắt sắc bén của Phó Văn Lân nhìn chằm chằm đến nỗi sởn gai ốc, cậu ta cứng đờ hỏi.
Phó Văn Lân hơi phồng má, tỏ vẻ không vui.
Cậu lại nhìn chằm chằm vào Tiểu Vương một lúc lâu rồi mới để cậu ta rời khỏi văn phòng.
Nhưng Tiểu Vương có thể cảm nhận được rằng sau khi cậu ta rời khỏi văn phòng, sếp vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Sao vậy? Sao lại ra nhiều mồ hôi thế?"
Cô trợ lý xinh đẹp ngồi ngoài cửa khó hiểu nhìn Tiểu Vương đang bối rối hỏi.
"Hôm nay không biết sếp bị làm sao nữa? Cứ nhìn chằm chằm vào em, lưng em ướt đẫm hết cả rồi." Tiểu Vương vừa
nói vừa phe phẩy tập tài liệu trên tay cho mát.
"Sếp nhìn cậu mà cậu còn sợ, biết bao nhiêu đồng nghiệp nam nữ trong công ty đều muốn được sếp nhìn đấy." Cô trợ lý xinh đẹp khịt mũi coi thường, tay gõ bàn phím không ngừng.
"Cậu cứ hưởng phúc đó đi! Sếp đẹp trai thì đẹp trai thật đấy, nhưng cũng đáng sợ quá."
Tiểu Vương vuốt vuốt tóc mái, rồi như nhớ ra điều gì đó, cậu ta nhoài người lên bàn làm việc hỏi cô trợ lý xinh đẹp: "Chiều nay em sắp xếp lịch hẹn với bác sĩ nào cho sếp ấy nhỉ? Em không nhớ rõ lắm, sếp bảo em tìm bác sĩ đó."
"Bác sĩ gì cơ? Tôi không hề thông báo."
"Ai cơ? Tôi nhớ rõ ràng là đã nói với cậu..."
"Cút cút cút! Tôi không hề nhận được thông báo nào cả, với lại cậu là thư ký của Phó tổng, chạy đến đây hỏi tôi là có ý gì? Chị đây bận lắm, tránh ra!"
"... Chị ơi, có phải Phó tổng lại lén đổ cà phê của chị rồi không?"
"..."
Phó Văn Lân ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu chất cao như núi, xoa xoa gáy, tháo chiếc kính gọng vàng xuống.
Bên ngoài cửa sổ trời đã tối đen.
Nhìn đồng hồ - 10 giờ 45 phút.
Tiểu Vương bước vào với vẻ mặt vừa áy náy vừa sợ hãi, nói rằng cậu ta không tìm thấy bác sĩ mà sáng nay đã liên hệ với Phó Văn Lân, bị Phó Văn Lân mắng một trận, rồi ủ rũ rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Bụng réo ầm ĩ, Phó Văn Lân mới nhớ ra mình đã hơn một ngày chưa ăn gì.
Nhưng cậu không muốn gọi đồ ăn, cũng không muốn ra ngoài hàng.
Thói quen từ hồi yêu đương với Lâm Quang đến giờ vẫn còn, trước đây để sửa thói quen gọi đồ ăn xấu của Lâm Quang, Phó Văn Lân đã tự học nấu ăn.
Gạt bỏ hình ảnh của tên khốn Lâm Quang ra khỏi đầu, Phó Văn Lân dặn dò cô trợ lý xinh đẹp đang đợi cậu bên ngoài vài câu rồi tan làm.
Công ty đã vắng tanh, nhưng cô trợ lý vẫn cố chấp đợi cậu.
Phó Văn Lân đoán ngay ra cô trợ lý chắc lại cãi nhau với bạn trai.