Chương 12: Trò chơi bốn góc

Phó Văn Lân đưa tay che mắt trái, cảm nhận được ánh mắt ghê tởm cứ nhìn chằm chằm vào mình, cậu hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay về phía góc phòng.

Không có ai cả.

Ảo giác sao?

Phó Văn Lân nghỉ ngơi một lát mới nhớ ra mình chưa ăn trưa, công việc ở công ty vẫn chưa xử lý xong, còn có mấy hợp đồng quan trọng chưa ký.

"... Chết tiệt..."

Phó Văn Lân cảm thấy cơn đau đầu vừa dịu đi giờ lại có dấu hiệu quay trở lại.

Ánh mắt cậu liếc xuống dưới, nhìn thấy tấm thẻ màu đỏ nằm trên đầu gối.

Đó là màu sắc nổi bật duy nhất trong căn phòng chỉ có màu đen, trắng và xám.

Tấm thẻ này mang đến cho Phó Văn Lân cảm giác quen thuộc kỳ lạ, nhưng cậu không nhớ ra đã nhìn thấy nó ở đâu.

Khi đưa tấm thẻ cho cậu, Hầu Ô rất lo lắng, nói rằng đây là bằng chứng để vào Mật thất miễn phí, yêu cầu Phó Văn Lân phải giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không được làm mất.

Nghĩ đến Hầu Ô, Phó Văn Lân càng thêm khó hiểu. Nhưng cậu cũng chỉ nghi ngờ trong giây lát rồi lại thấy phiền phức.

Sao dạo này Hầu Ô lại trở nên phiền phức thế nhỉ?

Phó Văn Lân luôn lạnh lùng, vô tình, không có ai hay việc gì có thể khiến cậu bận tâm, bởi vì Phó Văn Lân thậm chí còn chán ghét chính bản thân mình.

Cậu chỉ nhớ rõ ngày sinh nhật của mình, nhưng càng lớn tuổi lại càng hay quên.

Có lúc người khác hỏi Phó Văn Lân bao nhiêu tuổi, cậu còn phải nghĩ một lúc.

Thực ra là cậu không muốn nhớ, trí nhớ của Phó Văn Lân không có vấn đề gì, thậm chí cậu còn có thể đọc nhanh như gió.

Vì tính cách lãnh đạm và có phần lười biếng trong việc duy trì các mối quan hệ, Phó Văn Lân có rất ít bạn bè thân thiết, Hầu Ô có thể coi là một ngoại lệ.

Thực ra, nói chính xác thì mối quan hệ giữa cậu và Hầu Ô không phải bạn từ thuở nhỏ, mà là anh em.

Phó Văn Lân mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống trong trại trẻ mồ côi cho đến năm 11 tuổi thì được vợ chồng nhà họ Hầu nhận nuôi.

Hầu Ô năm 4 tuổi bị bắt cóc, vợ chồng họ Hầu đau lòng đến chết đi sống lại, vì muốn tìm một đứa trẻ thay thế nên đã đưa Phó Văn Lân về nhà.

Sau khi nhận nuôi Phó Văn Lân, sự nghiệp của bố Hầu dần dần phát triển. Ông thuận lợi bước chân vào giới thượng lưu của thành phố G, mở rộng các mối quan hệ, kết quả một năm sau, Hầu Ô được tìm thấy.

Cậu ta bình an vô sự, được một gia đình khác nuôi dưỡng nên trắng trẻo, mũm mĩm.

Bố Hầu vui mừng khôn xiết, sau khi đón Hầu Ô về, ông liền đưa Phó Văn Lân trở lại trại trẻ mồ côi, không chút bận tâm.

Tuy rằng Phó Văn Lân không có cảm giác gì, ngược lại cậu còn cảm thấy thanh thản hơn.

Cuối cùng vẫn là mẹ Hầu không đành lòng, mỗi cuối tuần đều lén đến đưa đồ ăn và quần áo cho Phó Văn Lân, còn dẫn Hầu Ô đến gặp cậu.

Mẹ Hầu nói với Hầu Ô rằng nếu không có Phó Văn Lân thì họ cũng không tìm thấy cậu ta.

Mẹ Hầu là một nhà văn, rất giàu tình cảm, bà luôn cảm thấy Phó Văn Lân là ngôi sao may mắn của họ, nếu không có cậu thì sẽ không tìm lại được Hầu Ô, nên hết lòng đối xử tốt với Phó Văn Lân.

Tốt đến mức khiến Phó Văn Lân cảm thấy rất khó chịu, bắt đầu chủ động xa lánh gia đình này.

Dù vậy, mẹ Hầu vẫn nhận được sự đối xử ôn hòa ít ỏi của Phó Văn Lân, với Hầu Ô cũng vậy.

Khi Hầu Ô được tìm thấy, Phó Văn Lân đã 13 tuổi. Lúc nhỏ, mối quan hệ của họ khá tốt, nhưng khi lớn lên, Hầu Ô bắt đầu né tránh Phó Văn Lân.

Phó Văn Lân cũng không biết tại sao, sau đó cũng mặc kệ Hầu Ô muốn xa lánh cậu.

Nhưng mỗi khi say rượu, Hầu Ô lại luôn bám lấy Phó Văn Lân, một năm trước khi mất tích, Hầu Ô mới quyết định cai rượu.