Gió đêm thổi qua, làm bóng ma treo cổ bay bổng theo từng cơn gió lạnh.
Trông thấy cơ thể to lớn đầy cơ bắp của người kia – có thể là cô dâu, hoặc chú rể cuối cùng – một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ khóe mắt hồn ma treo cổ.
Nhìn lại những hồn ma khác từng bị ép cưới, ai nấy đều tràn đầy sát khí, chỉ hận không thể xé xác người "phối ngẫu" mình thành trăm mảnh.
Chỉ có ông cụ hơn bảy mươi kia là mặt đỏ bừng, nhìn chăm chăm vào bao lì xì đặt trước mộ mình, giọng đầy đau đớn:
“Thế gian giờ lạ thật… Cháu trai à, cháu yêu đương kiểu gì vậy?!”
Hồn ma treo cổ: …
Làm ơn, cho tôi chết luôn đi còn hơn.
Bảy hồn ma cùng lúc lộ rõ sát ý, hệ thống âm bật lên đồng thời.
"Leng keng!"
Chúc mừng bạn đã hoàn thành 2 trong 4 nhiệm vụ chính tuyến.
Xin mời người chơi có cống hiến cao nhất – “Bạch Sương Hành” – lựa chọn tiêu đề phụ cho phần hai.
Gợi ý đề mục dành riêng cho bạn:
– “Tôi không phải giống đực để phối giống”
– “Tôi sợ mấy bà vợ tôi lắm”
– “Minh hôn chỉ là chuyện nhỏ”
056 im lặng hoàn toàn.
Nếu có thể hiện cảm xúc như con người, chắc chắn giờ này mặt nó đã xanh mét.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Không phải là đang quay phim kinh dị sao? Bút Tiên còn đang gắng gượng chạy tới dốc hết sức cho cảnh quay rùng rợn, thế mà giờ tự dưng chuyển sang phim tình cảm lãng mạn đại hợp tác?
Nó tức muốn nổ tung nhưng lại không tìm ra bất kỳ lỗi nào để bắt bẻ.
Từng bước thực hiện, từ hành vi đến cách xử lý, Bạch Sương Hành đều làm đúng theo quy tắc cho phép.
“Không phải hắn cô đơn, muốn tìm người bên cạnh à?”
Bạch Sương Hành nhún vai, vô tội đáp lại: “Có bảy hồn ma ở bên thì còn gì mà cô đơn nữa.”
Hắn kêu gào mình cô độc, hắn tuyên bố bản thân đáng thương.
Thế là Bạch Sương Hành tặng ngay cho hắn... bảy mối âm hôn liên tiếp.
Bảy “người vợ” như bóng với hình – hợp lý quá còn gì!
056: ……
Hợp lý cái đầu ấy!!!
Đầu nó như nổ tung, ngước mắt nhìn lên đúng lúc dòng tiêu đề được Bạch Sương Hành chọn hiện ra.
Trong nghĩa địa, oán khí cuồn cuộn, lũ ác linh lũ lượt kéo đến, lệ quỷ treo cổ vừa khóc vừa van xin tha mạng trong tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, dòng tiêu đề hiện lên với phông chữ nhẹ nhàng, ấm áp như một bộ phim gia đình đầy năng lượng tích cực:
“Gia đình hạnh phúc: Không còn ai cô đơn giữa cõi âm.”
Cuối cùng, 056 đã hiểu thế nào là cảm giác tuyệt vọng đến mức “tâm như tro tàn”.
Cầu xin đấy, chi bằng chọn lại cái tiêu đề “Tôi sợ mấy bà vợ tôi lắm” còn hơn… cái tên này nghe mới hợp hoàn cảnh một chút chứ!
056 lại rơi vào trầm mặc.
Lần này... là lần thứ mấy rồi?
Quá là thảm cho một hệ thống. Đến mức Từ Thanh Xuyên – người từng trải qua thế giới Bạch Dạ – cũng không nhịn được thấy tội nghiệp.
Lần trước anh tham gia, hệ thống giám sát mang đến cảm giác lạnh lẽo, đáng sợ, đầy áp lực – đúng chất phim kinh dị.
Nhưng bây giờ nhìn lại...
Một cốt truyện kinh dị được chuẩn bị kỹ lưỡng, còn chưa bắt đầu, đã bị cô gái này bẻ lái ngoạn mục. Cả “bộ phim” lao như tên bắn về hướng không ai tưởng tượng nổi – vừa quá đà, vừa... buồn cười.
Ác linh trong Bạch Dạ vốn cực kỳ hung tàn, phần lý trí từng thuộc về con người dần tan biến, chỉ còn lại bản năng gϊếŧ chóc.
Nói theo kiểu dễ hiểu: IQ không cao lắm.
Ai đã đốt tiền giấy? Giờ với đám quỷ kia, chuyện đó chẳng còn quan trọng.
Nếu chú rể định sẵn là lệ quỷ treo cổ, vậy cách đơn giản và nhanh nhất để chấm dứt cuộc hôn nhân... là “loại bỏ chú rể”.
Tóm lại...
Cuộc khủng hoảng lần này – đã kết thúc theo một cách không ai có thể tưởng tượng nổi.
Từ Thanh Xuyên nhìn Bạch Sương Hành, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.