Tiền giấy một khi đã cháy, sẽ không thể hoàn nguyên. Nói cách khác, người nằm dưới mộ chỉ có thể nhận đồ đã được đốt cho họ, không thể từ chối.
Và một khi bao lì xì âm hôn được đốt trước mộ của họ – hôn ước đó... không còn đường hủy bỏ.
"Trả lời đi chứ."
Giọng nữ vong hồn bỗng vang lên, lạnh lẽo thấu tim: “Không biết điều. Ai đời lại đốt thứ quái quỷ đó cho tôi… Ai thèm kết hôn với anh chứ?”
Hệ thống giám sát 056: ……
056 chột dạ, ánh mắt lập tức hướng về phần mộ nơi nữ quỷ vừa xuất hiện.
Người phụ nữ ấy đã chết hơn một trăm năm – so với bà tổ này, lệ quỷ treo cổ chỉ là hạng tép riu.
Khi chọn nơi đốt tiền, Bạch Sương Hành đã cố ý xem ngày sinh ngày mất, chọn thật kỹ càng.
Cô đã chọn ai vậy trời!
Cốt truyện vốn hoàn hảo như vậy, giờ lại xuất hiện một khe hở chết người.
Lệ quỷ treo cổ đứng chết trân tại chỗ, cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mạch máu trên mặt hắn nổi cộm lên vì giận: “Cô… cái đồ…!”
Chưa kịp dứt lời, phía bên trái, lại có một ngôi mộ nữa bốc lên làn khói hồng.
Hắn hoàn toàn chết lặng.
Khói hồng cuộn lên, dần dần hiện ra dáng vẻ một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tóc ngắn, gương mặt lạnh lùng.
Khi cúi xuống nhìn mặt đất, tấm bia trước mộ vẫn còn vết tro giấy vừa cháy xong.
Hắn bàng hoàng nhớ lại...
Trong bao lì xì hắn chuẩn bị, có rất nhiều, rất nhiều tờ tiền giấy.
Cô gái độc ác này… đã chia nhỏ chúng, đốt vào từng ngôi mộ khác nhau!
!!
“Lấy em làm vợ đi.”
Nữ quỷ vừa xuất hiện cau có, ánh mắt đầy ghét bỏ: “Tôi đồng ý hồi nào?”
Nữ quỷ tóc dài lạnh lùng bật cười: “Hứ, đâu phải chỉ có mình tôi bị lôi vào!”
... Gì thế này trời!!!
Phía trước có sói, phía sau có hổ, cốt truyện giờ tan nát đến không thể cứu vãn. Hồn ma treo cổ sắp suy sụp hoàn toàn, chết lặng nhìn từ ngôi mộ chui ra thêm hai người phụ nữ trung niên, một ông cụ ngoài bảy mươi và một bà lão mặt đầy sốt ruột.
Không ai muốn bị ép cưới. Càng không ai chịu nổi cảnh người cầu hôn mình… lại đi cầu hôn cùng lúc mấy người!
“Không phải tôi…”
Cả người ma treo cổ run rẩy, đôi mắt trừng lớn, chỉ tay về phía Bạch Sương Hành: “Là cô ta! Tất cả là tại cô ta!”
“Cái này mà cũng đổ lên đầu tôi à?”
Bạch Sương Hành nhướng mày, giọng thản nhiên: “Làm mối âm hôn là do chính cậu khởi xướng. Hơn nữa…”
Cô cười khẽ: “Việc cấp thiết bây giờ là hủy mấy vụ hôn nhân oái oăm này đi. Theo tôi biết, muốn dừng âm hôn thì chỉ có hai cách: một là trả lại bao lì xì, hai là…”
Là khiến hồn ma đã kết hôn… tan thành mây khói.
“Hiểu rồi.” – Văn Sở Sở kinh ngạc lẩm bẩm – “Lấy quỷ trị quỷ, dùng tà phá tà, cuối cùng vẫn phải tự xử lý hậu quả thôi.”
“Mấy hồn ma vừa mới chui lên kia, khiến tôi nhớ đến một câu thơ.” – Từ Thanh Xuyên buông thõng tay, chán nản – “Lửa rừng đốt không hết, gió xuân thổi lại mọc. Măng mọc sau mưa thật sự đáng sợ.”
056: ……
Bạch Sương Hành còn chưa nói gì, hai người này đã bắt đầu tán gẫu rồi? Đây là lúc tán chuyện sao???
Trước mắt đã có tới bảy oan hồn xuất hiện, oán khí dày đặc như đàn sói đang bao vây con mồi.
Hồn ma treo cổ lùi từng bước, ánh mắt vô tình liếc qua một góc mộ phần, thấy một làn khói mỏng cùng chữ khắc trên bia đá.
Nó khựng lại một giây, rồi tuyệt vọng quay đầu nhìn Bạch Sương Hành.
Trong mắt nó đỏ hoe, đồng tử như đang hét lên ba chữ to tướng:
Cô thật độc ác.
Ngay sau đó, nghĩa trang vang lên một tiếng gầm giận dữ, khàn đυ.c và đầy oán khí:
“Đứa nào dám đốt tiền âm phủ của ông?!”
Một bóng người cao lớn như núi đột nhiên hiện ra. Một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện, thân hình cao hơn hai mét, toàn thân tỏa ra sát khí dày đặc.