Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Vô Hạn Lưu] Nhà Thần Quỷ

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhưng rồi, cô nghĩ lại — quỷ thần chắc gì đã sợ mấy trò pháp thuật hay lý lẽ con người.

“Không sao cả.” – Bạch Sương Hành bất ngờ mỉm cười – “Ở đây đúng là cần phải có ‘thứ gì đó’ như vậy.”

Giọng cô điềm tĩnh nhưng hành động lại rất nhanh nhẹn. Cô mở bao lì xì, lấy ra tờ tiền giấy đỏ bên trong.

Văn Sở Sở kinh ngạc: “Tiền thật à?”

Cô còn tưởng đó sẽ là tiền vàng mã.

Bạch Sương Hành nhẹ nhàng đáp: “Giả đấy.”

Rồi cô ngừng lại một chút, quay sang hỏi Từ Thanh Xuyên: “Anh có thể đổi giúp em một cái bật lửa không?”

...Nghĩa địa, bao lì xì, và bật lửa.

Những mảnh ghép hỗn loạn trong đầu Từ Thanh Xuyên dần lắng lại, anh bắt đầu hiểu ra được điều gì đó trong kế hoạch của cô.

Thế nên, anh không ngần ngại mà đáp: “Không thành vấn đề.”

Nghĩa địa, đêm càng khuya.

Kỹ năng “trói buộc” của Từ Thanh Xuyên chỉ giải quyết phần ngọn chứ không dứt được gốc. Hai phút trôi qua trong chớp mắt, con lệ quỷ treo cổ lại bắt đầu lần theo hơi thở người sống, âm thầm đuổi theo họ từ phía sau.

Nó đang giận dữ.

Tại sao cô lại không chịu ở bên nó? Tại sao lại phá vỡ tình yêu của nó? Còn cả hai kẻ mới xuất hiện kia, tại sao lại xen vào kế hoạch của nó?

Bọn họ dựa vào đâu mà nghĩ… mình có thể thoát?

Nó kiên trì bám theo không dứt. Không bao lâu sau cũng mò đến khu nghĩa địa, từ xa đã nhìn thấy ánh lửa bập bùng và bóng dáng ba người.

Tìm thấy rồi.

Oán khí bùng phát như sóng triều, che kín cả bầu trời, lan tràn khắp bóng tối.

Người đàn ông đã chết từ lâu kia rơi những giọt lệ máu trong mắt, khóe miệng vặn vẹo nhếch lên một nụ cười ghê rợn. Từng bước, từng bước một, hắn tiến về phía họ.

Lời tự sự rền rĩ vang lên trong đêm:

[Đây là đường cùng, không lối thoát.]

[Tuyệt vọng đã siết chặt lấy các người. Ai cũng biết, đêm nay không ai có thể sống sót.]

[Con lệ quỷ lang thang ấy quá cô đơn, biết đâu… sau đêm nay, nó sẽ có thêm ba người bạn mới.]

"Anh cô đơn lắm."

Từng bước tiến gần, ánh mắt của lệ quỷ khóa chặt vào bóng người mà hắn nhớ thương suốt đêm ngày: “Ở lại với anh…”

Lệ quỷ bật ra một tiếng gào rít đầy điên loạn: “Trở thành vợ anh! Ở bên anh suốt đời suốt kiếp!”

Tiếng hét vừa dứt, cái bóng đen như lốc xoáy lao thẳng về phía Bạch Sương Hành!

— Điên rồi!

Từ Thanh Xuyên lạnh cả sống lưng, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy, phía trước một ngôi mộ gần đó, lặng lẽ bốc lên một làn khói lạnh.

Đây là... kế hoạch của Bạch Sương Hành sao?

Khói lạnh mờ mịt, từ từ tụ lại thành hình – là một người phụ nữ tóc dài, thân hình mảnh khảnh.

Nói chính xác hơn, là một nữ quỷ.

Sự xuất hiện của cô ta hoàn toàn bất ngờ, không ai lường trước được. Trong mắt nữ quỷ ngập tràn máu đỏ, thần sắc dữ dằn, thoắt cái đã chắn ngay trước mặt lệ quỷ treo cổ.

Ngay cả lời tự sự cũng sững lại, lệ quỷ thì lộ rõ vẻ bối rối, khi nghe nữ quỷ cất giọng khàn khàn: “Số tiền đó... là của anh đưa cho tôi à?”

Cách đó không xa, Bạch Sương Hành thở phào nhẹ nhõm.

Trong Bạch Dạ, quỷ cũng phải tuân theo quy tắc. Lệ quỷ treo cổ có thể bám riết lấy cô không buông là vì cô đã "nhặt" bao lì xì âm hôn – hành động đó có nghĩa là cô chấp nhận lời mời.

Nhìn thì tưởng như mọi chuyện đã an bài.

Nhưng – tiền thì có thể chuyển nhượng.

Kế hoạch ban đầu của Bạch Sương Hành là mang số tiền ấy quyên cho chùa chiền, miếu đạo hoặc nhà thờ, để lệ quỷ cô đơn kia va chạm thẳng với thần linh.

Đáng tiếc, trong Bạch Dạ không có thần – chỉ có quỷ, và rất nhiều.

Cũng may, chính vì nhiều quỷ... nên mới có đường xoay chuyển.

Bởi theo tập tục truyền thống, đốt tiền vàng trước mộ là để làm gì?

Là để người đã khuất ở mộ đó nhận lấy.
« Chương TrướcChương Tiếp »