Chương 18

Chương 18

Sống chết có số, âm dương cách biệt. Theo quy luật của người đã khuất, nhận bao lì xì nghĩa là chấp nhận kết duyên âm – đời đời kiếp kiếp không chia lìa.

Nhưng người sống thì làm sao sống bên người chết?

Suỵt...

Bây giờ... hắn đến rồi.”

Bóng tối nuốt trọn căn phòng, từng đợt như sóng dữ ập đến.

Tai cô ù đi. Mối nguy hiểm vô hình, không thể nhìn hay chạm tới, đang dần dần bao trùm, như một thanh đao lơ lửng trên đầu, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.

Bạch Sương Hành nín thở, không dám nhúc nhích.

Từ khoảnh khắc cô mở cuốn nhật ký, hơi lạnh trong phòng càng rõ rệt. Và giờ đây, cô đã nhận ra một sự thật...

Làn hơi lạnh ấy – đang ở ngay sát bên cô.

… Chết tiệt.

Cô chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, cổ để trần giữa không khí lạnh buốt, như thể đang bị thứ gì đó chạm vào một cách chậm rãi.

Cảm giác ấy mơ hồ nhưng rõ rệt – như một luồng khí vô hình, ám muội... hoặc là một bàn tay thô ráp đang vuốt ve.

Người đàn ông ấy, vẫn luôn ẩn nấp bên cạnh cô.

Hắn lặng lẽ theo dõi suốt bao ngày, giờ lại cố tình để cuốn nhật ký trong hành lý, để cô thấy – rõ ràng là muốn vạch mặt, không còn che giấu sự tồn tại của mình nữa.

Còn bao lì xì ấy… chính là cái bẫy để dụ cô kết duyên âm.

[Sau khi chết, thế giới chỉ còn trống rỗng. Hắn đã chết từ lâu lắm rồi, cô đơn đến cực độ. Mãi đến một ngày, hắn gặp một cô gái khiến hắn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.]

Lời tự sự vang lên đúng lúc.

[Em không hề quen hắn, nhưng hắn thì biết em rõ như lòng bàn tay. Từng thói quen, từng biểu cảm, từng bí mật không ai hay biết của em – hắn đều nắm rõ.]

[Dần dần, hắn lại càng muốn có được nhiều hơn.]

[Thế là, hắn gϊếŧ người đồng nghiệp khốn khổ từng theo đuổi em, thì thầm vào tai em mỗi đêm, chỉ mong em thực sự thuộc về hắn, ở bên hắn.]

[Người ta nói, quỷ luôn muốn chiếm giữ những gì không thuộc về mình. Nhưng… hắn thực sự quá cô đơn.]

Chưa kịp dứt lời...

Bạch Sương Hành đã bật dậy, lao ra cửa như bị ma đuổi!

Luật bất thành văn của phim kinh dị: nhân vật luôn phản ứng chậm một nhịp.

Dù có phát hiện ra ma ngay bên cạnh, họ cũng chẳng bao giờ chạy ngay, mà cứ quay đầu lại thật chậm, tìm hiểu cái chết đến từ đâu.

Rồi sau đó – đối mặt với một gương mặt quỷ méo mó không còn hình người.

Nhưng người bình thường gặp cảnh đó sẽ làm gì?

Tất nhiên là chạy!

Bạch Sương Hành đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Vừa nhìn thấy một đường thoát, cô lập tức cầm lấy bao lì xì, đứng dậy thật nhanh.

Cô hành động chớp nhoáng, nhưng cái bóng đen phía sau cũng chẳng kém, lướt ngang qua không khí, kéo theo mùi hôi tanh đến buồn nôn.

May thay, nó không nhanh bằng cô.

Sát khí bám riết như hình với bóng, Bạch Sương Hành không dám chậm trễ lấy một giây, lập tức mở cửa phòng.

Hành lang dài hun hút, cô chẳng kịp nghĩ ngợi, đóng sầm cửa rồi cắm đầu chạy về hướng chỗ của đại sư Bách Lí.

Cả tòa nhà này, chỉ có ông ấy là người duy nhất có thể bắt ma trừ tà.

May mà ông ấy ở ngay tầng dưới, không xa lắm.

Tới nơi, Bạch Sương Hành đập cửa liên tục: “Đại sư Bách Lí có ở trong không? Trong phòng cháu có ma!”

Tiếng đập cửa vang vọng giữa hành lang vắng lặng. Cô đập thêm mấy cái nữa, tim dần lạnh toát.

Bên trong, không ai trả lời.

Bạch Dạ đã chặt đứt mọi con đường sống của cô, rõ ràng là đang dồn cô vào chỗ chết.

Cô chỉ là người mới, không kỹ năng, không kinh nghiệm, không có lấy một món đạo cụ tự vệ. Gặp phải tình huống chết chắc thế này, thật sự không còn đường thoát.

Áp lực phía sau càng lúc càng nặng nề, lời tự sự vang lên đầy tiếc nuối.

[Không ai cứu em cả.]

[Em nghe thấy tiếng tim đập – phành, phành, phành. Mũi em đầy mùi máu tươi khiến người ta khó thở. Có thứ gì đó đang leo lên lưng em, đưa tay chạm vào…]