Quyển 1 - Chương 25: Thực ra, tôi không dám động…

Hơi thở của anh chàng đeo kính trở nên nặng nề: “Chúng ta với ma cô dâu… có thể bàn bạc cái gì?”

Lần thứ 109 trong hôm nay anh chàng đeo kính lại mềm nhũn chân.

“Bàn về thực đơn tối nay.” Nguyệt Nha chọn hai viên đá cuội trong chậu hoa, đi dép lê, đầu tóc ướt vẫn đi ra ngoài, ung dung tự tại, giống như chỉ đi đến nhà hàng xóm chơi.

“Cậu…” Anh chàng đeo kính mặt mày khổ sở đi theo sau, dựa vào cửa nhỏ giọng nói: “Mang tôi theo với, chắc chắn không phải là đi giao đồ ăn đến tận nhà chứ?”

Nguyệt Nha dừng lại ở cửa, nhìn bức tường chôn xác chết, chỉ mới hơn một tiếng đồng hồ, bức tường bị hư hại đã tự sửa chữa được gần một nửa, gạch đá xi măng như có sinh mệnh, lặng lẽ di chuyển, che phủ máu thịt.

Anh chàng đeo kính biết hắn đang nhìn xác chết, cẩn thận nhìn thoáng qua, kêu lên: “Bức tường đang ăn xác chết sao?”

“Có lẽ vậy.” Nguyệt Nha nắm viên đá cuội, nhướn mày: “Cậu lùi lại.”

“Động tác này hơi quen thuộc, cậu định làm gì?” Anh chàng đeo kính nghe lời lùi lại.

Viên đá cuội rời khỏi tay Nguyệt Nha, trúng ngay vào camera ở góc tường, tạo ra một vết nứt hình mạng nhện đẹp mắt.

Mảnh vỡ kính bắn tung tóe, anh chàng đeo kính đang ở vị trí an toàn.

Anh chàng đeo kính bừng tỉnh: “Sau này chúng ta gặp một cái thì đập một cái à?”

“Không cần, chỉ cần thiết mới đập.”

Chị Đại đi đến phía sau Gọng kính, nhìn về phía Nguyệt Nha: “Đi cùng đi, tôi không yên tâm lắm.”

Đôi mắt đẹp hơi nhấc lên, Nguyệt Nha tung hứng viên đá cuội còn lại: “Không cần, tôi sẽ về nhanh thôi, lúc đó sẽ giải thích với các người.”

Anh chàng đeo kính chậm chạp gật đầu: “Vậy cậu chú ý an toàn.”

Nguyệt Nha đóng cửa chắn, đến nhà ma cô dâu ở cuối hành lang.

Vết máu trên hành lang đã biến mất hoàn toàn, mặt đất hơi nhô lên, có hai bàn tay trắng bệch cứng đờ lộ ra ngoài.

Anh chàng đeo kính nói đúng, xác chết thực sự bị tòa nhà này “ăn” mất rồi.

“Xoẹt…” Nguyệt Nha ném viên đá cuội, camera ở đây cũng bị đập nát bấy. Hắn gạt bụi trên tay, hơi nắm tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một ngọn nến bị gặm một nửa.

Camera vừa vỡ, điện thoại của ma quản lý rung lên, “cấp trên” lại gửi tin nhắn.

[Lời đề nghị của tôi lần trước, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?]

Tin nhắn đến thật kịp thời, theo dõi thật chặt chẽ.

Nguyệt Nha trả lời gã ta: [Gần rồi, cho tôi ba bốn ngày nữa.]

Cấp trên: [Cậu đang đùa tôi sao? Bây giờ cậu đi tìm 405 làm gì?]

Nguyệt Nha: [Ông đến đây, tôi sẽ nói cho ông biết.]

Cấp trên không trả lời nữa, nhưng cửa nhà ma cô dâu đã mở ra.

Bàn tay trắng bệch trườn ra từ khe cửa, giống như con rắn không xương, quấn quít vào cánh tay của Nguyệt Nha.

Nguyệt Nha đút ngọn nến đã chuẩn bị sẵn vào, bàn tay ma cầm ngọn nến, dừng lại ở không trung.

Sau khi bàn tay ma phản ứng lại, cầm ngọn nến kéo vào trong, ngay cả qua cửa cũng có thể nghe thấy tiếng ma cô dâu nuốt nước bọt.

Nguyệt Nha không buông tay: “Tôi muốn ‘độc quyền’ nói chuyện với cô, nếu cô đồng ý, ngọn nến này tôi tặng cô.”

Ma cô dâu do dự một lúc: “Được.”

[Cậu đã sử dụng “Tiền có thể khiến ma quỷ cũng phải cúi đầu” lên oán linh, đồ dùng tiêu hao +15%.]

“Tiền có thể khiến ma quỷ cũng phải cúi đầu”, ma cô dâu lấy ngọn nến tự mình mở cửa cho Nguyệt Nha, tạm thời bỏ qua ác ý.

Nhà ma cô dâu gần như không thấm ánh sáng, ma chú rể ngồi trên sofa không động đậy, giống như một con múa rối không hồn. Ma chú rể chưa bao giờ xuất hiện một mình, mỗi lần xuất hiện đều không có biểu cảm hoặc im lặng, Nguyệt Nha luôn cảm thấy y không bình thường, nhưng bây giờ không có thời gian chú ý đến nhiều điều.

Hắn phải nói rõ ý định trước khi ma cô dâu ăn hết ngọn nến.

Nguyệt Nha nói: “Cô đã hứa sẽ nói chuyện riêng với tôi.”

Ma cô dâu giơ cao điện thoại, ngay trước mắt hắn ngắt cuộc gọi với “cấp trên”: “Cậu và tôi có gì để nói chuyện, chẳng lẽ cuối cùng cậu cũng đã nghĩ kỹ rồi, tối nay sẽ đến uống rượu mừng cưới của tôi?”

“Gấp gấp gì, vào trong nói.” Nguyệt Nha coi nhà ma cô dâu như chỗ thường, vào trong rất tự nhiên bật đèn sảnh lên.

“…” Ma cô dâu cảm thấy mình càng giống khách hơn.

Nguyệt Nha dựa vào tường, nhìn về phía ma cô dâu, bình tĩnh nói: “Vụ tai nạn xe cộ kia không phải là tai nạn.”

“Cậu nói gì?” Ma cô dâu một lúc không phản ứng kịp.

Nguyệt Nha lặp lại một lần nữa, lần này ma cô dâu nghe rất rõ, cảm xúc thay đổi rõ ràng, đôi mắt cong cong bị sương mù đen bao phủ: “Cậu biết mình đang nói gì không?”

Không khí nặng nề ập đến, Nguyệt Nha cọ cọ bên má bị tê cóng, giọng vẫn bình tĩnh: “Có lẽ ngay cả bản thân cô cũng không biết, tại sao lại chấp nhất với giấc mơ đó, tại sao lại liên tục quay lại hiện trường. Chính giữa trưa nay, tôi đã tìm ra câu trả lời cho cô.”

Ma cô dâu bị cuốn vào nhịp điệu kể chuyện của hắn, cảm xúc hoàn toàn bị dẫn dắt: “Tại sao nói không phải là tai nạn, rốt cuộc cậu đã phát hiện ra điều gì trong giấc mơ?!”