Chương 9

Một lúc sau, lưng Ngô Hoài Linh đột nhiên thả lỏng, cô ta cười nói: "Quả nhiên là Ngu tiên sinh, nhìn thấu mọi chuyện.”

Tiếp đó, như thể không cảm thấy đau, cô ta rút vài tờ giấy trên bàn tùy tiện lau lòng bàn tay, dịu dàng nói: "Hay là, để Ngu tiên sinh cùng tôi đi kiểm kê nhà kho nhé."

Sở Chính bị cô ta liếc nhìn: "Thưa anh, anh đi kiểm tra nhà bếp được không?"

Hắn ta vô thức gật đầu.

Ngu Tiên chỉ cảm thấy một lực mạnh như kìm sắt đang siết chặt tay cậu, lòng bàn tay nóng rực như có sức hút dính chặt vào da thịt. Cứ như thể có kiến đang bò qua bò lại trên đó vậy. Đây là ảo giác phải không? Nhất định là ảo giác rồi.

Ngu Tiên tự cắn vào đầu lưỡi mãi mới trấn tĩnh lại, đôi mắt vô hồn bị một lớp sương mờ che phủ, cảm giác như có hơi men đang dâng lên từ chiếc cổ trắng như ngọc.

Như thể biết cậu sẽ phản kháng, bàn tay Ngô Hoài Linh càng siết chặt lấy cậu, thậm chí còn ép anh cùng đi về phía trước. Toàn thân cô ta chắn trước mặt Sở Chính khiến hắn chỉ thấy được vạt áo trắng của Ngu Tiên.

Nóng quá, nóng đến nỗi Ngu Tiên vô thức muốn chống cự.

Thật mất mặt.

Cảm giác bao trùm lấy cổ tay mà không thể rũ bỏ được, như bị đỉa bám vào, khiến cậu vừa buồn nôn vừa phẫn nộ, theo bản năng muốn vứt gậy dò đường để đánh trả Ngô Hoài Linh một cái, thậm chí quên mất cô ta là con gái.

Lúc này, cậu đã bị Ngô Hoài Linh nửa ôm nửa kéo đến nhà kho.

Chắc hẳn vì mất khá nhiều thời gian để Ngu Tiên tỉnh lại sau cơn thần du, cả người cậu đều mơ màng do ảo giác của chứng ám ảnh da thịt như thể đang lơ lửng giữa hồ tiên.

Khuỷu tay cậu gần như chạm đến cổ Ngô Hoài Linh, nhưng trong tích tắc lại mất hết sức lực, như đóa quỳnh hoa tàn úa cuối cùng cũng khép lại cánh.

"Ưm!"

Ngô Hoài Linh cắn mạnh vào sau gáy Ngu Tiên, máu văng ra ngay khi da thịt bị rách.

Mặt cậu lập tức trắng bệch, trên hàng mi run rẩy vương vài giọt nước mắt, chực rơi xuống.

"Ngu tiên sinh, thơm quá."

Từ từ thưởng thức mùi máu đó như một ma cà rồng, Ngô Hoài Linh khẽ nói: "Anh có biết, khi con người rơi vào đường cùng, kẻ yếu sẽ bị đối xử như thế nào không?"

"Anh chính là con cừu ở đây." Ngô Hoài Linh khẽ nói: "Thậm chí còn không biết xung quanh mình có những con sói đội lốt cừu."

Ngu Tiên vốn định giãy giụa, nhưng nghe thấy câu nói này, nhận ra Ngô Hoài Linh biết điều gì đó, nhất thời cứng đờ trong vòng tay cô ta, chăm chú lắng nghe từng lời cô ta nói.

Nhưng Ngô Hoài Linh lại dừng lại.

Chỉ thấy cô ta đặt một tay lên eo Ngu Tiên, dùng đầu gối tách hai chân cậu ra, đẩy mạnh cậu vào bức tường thô ráp đã cũ kỹ, hoàn toàn không để ý đến tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng cậu.

"Anh đến đây muốn gì?" Cô ta mắt lấp lánh hỏi: "Anh muốn tìm gì?"

"Tìm ra con quỷ trong số các người."

Ngu Tiên đương nhiên không thể nói như vậy. Cậu quay đầu đi, không muốn nhìn người phụ nữ này thêm một lần nào nữa, chỉ muốn biết cô ta còn có thể nói ra manh mối gì nữa không?

Ngô Hoài Linh thấy Ngu Tiên quay đầu đi với vẻ cực kỳ ghét bỏ, cô ta lại cúi xuống dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết cắn sau gáy Ngu Tiên, như muốn mà không dám chạm vào.

Cô ta không nói gì thêm, chỉ siết chặt thứ đang cầm trong tay còn lại. Vật đó bị cô ta dùng sức bóp nát, sau khi nhận ra thì vội vàng nhét lại vào túi áo khoác.

Cô ta đứng yên một lúc lâu.