Cậu khẽ vuốt ve lớp da mềm mại, mở sổ ra, đập vào mắt là từng trang nhật ký.
Tim đập mạnh, Ngu Tiên lướt nhanh qua, đồng tử bất giác co rút.
Cậu rút cây bút gắn ở bìa sổ ra, vặn nắp viết vài chữ rồi đem so với nét chữ trong sổ.
Hoàn toàn giống nhau.
Nhật ký của “Ngu Tiên” và cậu hoàn toàn giống hệt nhau.
Ngồi trên ghế, Ngu Tiên có chút ngẩn ngơ. Hàng mi khẽ động, cậu cài nắp bút lại, đặt bút về chỗ cũ trên bìa sổ.
Cậu cần phải bình tĩnh.
Sau khi cưỡng ép bản thân trấn tĩnh, Ngu Tiên tự biết mình không có nhiều thời gian để đọc hết.
Vì thế cậu nhìn thời gian gần nhất trên điện thoại, rồi lật đến trang nhật ký gần thời điểm đó.
[Ngày 14 tháng 7, âm u]
Trong giáo phái đó có thứ gì đó đang theo dõi tôi.
Ngu Tiên khựng lại, lật lại vài trang, muốn tìm xem “Ngu Tiên” có từng nhắc gì về sự bất thường không.
[Ngày 7 tháng 7, mưa nhỏ]
Thì ra là vậy, tôi cũng có chút hứng thú với giáo phái đó.
Nhưng nếu muốn gia nhập thì cần phải có vật tế.
Tôi không có sở thích gϊếŧ người.
Tiếp tục lật về trước.
[Ngày 14 tháng 6, trời nắng]
Khi đi cắm trại với Vương Khê Tùng, tôi thấy có thứ gì đó đang ăn thịt người.
Đã báo cảnh sát.
Lật tiếp nữa thì không có ghi chép gì liên quan, ngoài việc thỉnh thoảng phàn nàn về Hạ Thâm, mọi thứ đều rất bình thường.
Khoan đã.
[Ngày 21 tháng 5, mưa to]
Khi về từ quán bar, có người cứ bám theo tôi.
Trông quen quen, hình như là cô gái trong xưởng vẽ của Hạ Thâm.
Chỗ này có vấn đề, mai có thể thử hỏi Hạ Thâm xem sao.
Quan trọng hơn, Ngu Tiên có linh cảm rằng thứ đang theo dõi “Ngu Tiên” đó, rất có thể chính là con quái vật đã tấn công mình.
Nhưng, con quái vật đó là gì? Trong lần quay ngược trước, Dương Tịch và Ngô Hoài Linh từng nói rằng, khi hiến tế, quái vật đó sẽ xuất hiện để giám sát và kiểm tra kết quả xem vật hiến tế có đạt yêu cầu hay không.
Vậy thì, điều đó liên quan gì đến “Ngu Tiên”?
Ngón tay Ngu Tiên lướt qua ghi chép ngày 7 tháng 7.
Chẳng lẽ trước đây “Ngu Tiên” cũng từng muốn gia nhập giáo phái? Nhưng vì chạm đến giới hạn đạo đức, không chịu gϊếŧ người nên tự động từ bỏ?
Gấp sổ lại, Ngu Tiên đặt nó lại đúng chỗ.
Trong căn phòng này đã không còn thông tin gì cần thiết nữa.
Thấy anh đứng yên mãi như đang suy nghĩ điều gì, hệ thống đề nghị:
[Hay là đi xem thử phòng của Hạ Thâm?]
Ngu Tiên đột ngột hỏi:
“Hệ thống, lần trước tại sao lại bắt tôi rời khỏi nhà?”
Một người mù, cách bảo vệ tốt nhất chẳng phải là ở yên trong nhà sao?
Ngu Tiên nhớ lại khi mình ngồi trên ghế, rõ ràng không hề có động tĩnh gì, thế mà cảm giác bị theo dõi lại càng lúc càng mãnh liệt.
“Trong giáo phái đó có thứ gì đó đang theo dõi tôi.”
Liên kết với câu nói này, dường như mọi chuyện đều có thể lý giải.
Sau khi chỉnh lại ghế ngay ngắn, Ngu Tiên nghe theo lời hệ thống, đến phòng Hạ Thâm.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy lách tách, Ngu Tiên liếc qua. Đó là cửa kính mờ.
Bóng đen của Hạ Thâm phản chiếu trên tấm kính, khiến cậu cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ.
Ngu Tiên lắc đầu, đảo mắt nhìn xung quanh, ngoài vài món đồ trang trí mang hơi hướng nghệ thuật thì chẳng thấy gì.
Cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc áo khoác xám vứt trên giường.
Kỳ lạ là, cậu cầm chiếc áo vẫn còn hơi ấm đó lên, nhớ lại mùi hương tươi mát quen thuộc mỗi khi đứng gần Hạ Thâm.
Do dự một chút, Ngu Tiên nhẹ nhàng ngửi thử, đúng là mùi đó.
Trước đó, khi thấy tay Hạ Thâm từng động trong túi áo khoác, Ngu Tiên nghĩ có lẽ anh ta định nói gì đó với mình, nhưng rồi đổi ý.
Ngu Tiên thò tay vào túi thì thấy rỗng không.
Không thể nào không có gì, vẻ mặt Hạ Thâm rõ ràng là muốn đưa gì đó cho mình.
Ngu Tiên cau mày, luồn tay vào lớp lót bên trong, móc ra một tờ giấy trắng.