Thích Dã cầm cây bút vẽ như tìm lại báu vật thất lạc bấy lâu. Ngu Tiên chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy hắn nhét bút vào tay mình, nói:
“Em sờ đi, đây là tôi tự khắc, giống hệt cây bút em tặng tôi trước đây.”
Hệ thống: [Nhiệm vụ phụ đã được kích hoạt, bước vào dòng thời gian quá khứ.]
Ngu Tiên mở mắt, ánh nắng rải xuống mặt hồ, những con cá chép dưới nước tung tăng bơi lượn.
Cậu có thể nhìn thấy rồi.
Ngu Tiên kinh ngạc, vô thức siết chặt tay, nhưng lại nắm phải một vật dài mảnh.
Cậu cầm lên xem, đúng là một cây bút vẽ bằng gỗ tử đàn, ngòi bút bằng sợi lông mảnh thoảng hương thơm, gốc lông hơi đen.
Lúc này cậu đang ngồi trong một đình nhỏ, tay cầm dao khắc, đang khắc gì đó.
Lâu lắm rồi không được dùng mắt quan sát, Ngu Tiên tham lam nhìn mọi thứ. Khi niềm vui lắng xuống, cậu mới bình tĩnh quan sát chữ đang khắc dở trên bút.
“Ngu.”
Ngu Tiên sững sờ, buông dao khắc, cất bút vào trong.
Hệ thống: [Đây là tiểu viện Lộc Sơn, cậu đang đợi Hạ Thâm tan học.]
Hạ Thâm tan học?
Ngu Tiên nhớ lại mấy người tự xưng là học trò của Hạ Thâm.
Dương Tịch gϊếŧ bạn gái cũ chỉ để thực hiện nghi lễ quái dị, nếu vật hiến tế không đạt yêu cầu, liệu chúng có chuyển mục tiêu sang Hạ Thâm không?
Lần đó, sau khi cậu bị thương mất ý thức, Hạ Thâm có trở về không?
Bất ngờ, eo bị ai đó nhéo một cái, Ngu Tiên nhíu mày, gạt tay người kia ra, quay lại. Lần đầu tiên cậu nhìn thấy gương mặt của Hạ Thâm.
Anh ta mặc đơn giản, gọn gàng, trẻ trung hơn nhiều, trên mặt còn vương vết màu vẽ. Anh ta cong mắt cười, hỏi:
“Tiên Tiên, vẫn còn đau à?”
Anh ta ghé sát lại, dáng vẻ rất ngọt ngào, hoàn toàn không để ý đến vẻ lạnh lùng của Ngu Tiên:
“Anh hôn một cái là hết đau ngay.”
Ngu Tiên bị anh ta hôn đến sững người
Họ cùng nhau trở về nhà.
Trên đường đi, thỉnh thoảng Ngu Tiên lại lén nhìn Hạ Thâm. Mỗi khi Hạ Thâm nhận ra, anh ta sẽ quay đầu lại và nở một nụ cười vô cùng dịu dàng và rạng rỡ.
Không biết có phải vì đã trẻ lại mấy tuổi hay không mà Hạ Thâm lần này tính cách có vẻ cởi mở hơn, khác hẳn với Hạ Thâm u ám và kỳ quái mà Ngu Tiên từng gặp ở hai tuyến cốt truyện trước.
Ngu Tiên dời mắt đi.
Nếu theo tính cách của Hạ Thâm trước đây, hẳn anh ta sẽ rất không hài lòng, có khả năng lớn sẽ nghiêng người qua, cưỡng ép hôn lên môi Ngu Tiên.
Còn Hạ Thâm này thì chỉ cúi đầu, ánh mắt thoáng hiện nét thất vọng.
Tối đến.
Hạ Thâm đến phòng Ngu Tiên, ấp a ấp úng hồi lâu, tâm trạng sa sút, uể oải nói: “Tiên Tiên, đừng bỏ rơi anh.”
Ngu Tiên ngừng tay lại, ánh mắt đen láy như đá obsidian phản chiếu bóng hình Hạ Thâm. Ban đầu cậu không định để ý đến Hạ Thâm, nhưng nghĩ đến vai diễn của mình, cậu vẫn lạnh nhạt hỏi một câu: “Sao thế?”
Ánh mắt Hạ Thâm dao động, hồi lâu sau mới cụp đầu, ủ rũ nói: “Hôm nay Tiên Tiên lạnh nhạt với anh quá.”
Ngu Tiên khựng lại, tay chạm đến cây bút vẽ đã cất đi.
Thấy cậu không nói gì, Hạ Thâm liền siết chặt vải trong túi áo khoác, ánh mắt tối sầm.
Phòng anh ta và Ngu Tiên lại không ở cùng nhau.
Khi anh ta đi tắm, Ngu Tiên nhanh chóng vào phòng ngủ, bắt đầu quan sát.
Kệ sách, giường, bàn học, chậu lan treo, tủ quần áo...
Khóe mắt bị ánh sáng từ gương phản chiếu làm chói, Ngu Tiên đi đến ngồi trước bàn. Giữa gương và ván gỗ bên cạnh có một khe hở, Ngu Tiên đưa tay đẩy nhẹ, tấm gương quay sang bên, lộ ra khoảng trống phía sau.
Cậu cẩn thận đưa tay sờ vào trong.
Chạm vào khoảng không, Ngu Tiên khựng lại một chút rồi đưa tay sờ ra phía sau gương.
Vừa vặn, một kệ sách nhỏ được dán phía sau đó.
Ngu Tiên lấy ra quyển sổ tay duy nhất đặt trên đó.
Cuốn sổ có bìa da màu đen, giữa in dòng chữ mạ vàng, ánh kim loại đặc biệt khiến cuốn sổ trông vừa kín đáo vừa trang nhã, rất hợp với thẩm mỹ của Ngu Tiên.