Rõ ràng là Ngu Tiên đã chọc giận anh ta trước, tại sao anh ta lại còn phải vì hình thức trừng phạt không đổ máu này mà thấy bất an?
Anh ta bực bội, đập gãy giá vẽ, xé toạc những bức tranh vô dụng, nghe tiếng những tạo vật bên trong gào khóc cầu xin đấng sáng tạo của chúng. Máu tươi từ các bức tranh bị xé chảy ra.
Chẳng mấy chốc, mặt đất ngập tràn thứ nước đỏ tanh tưởi, như địa ngục trần gian. Chỉ còn một giá vẽ ở giữa, bức tranh được phủ vải trắng lặng lẽ đứng đó, như chút tĩnh lặng và đẹp đẽ còn sót lại trong trái tim đầy tàn bạo và điên cuồng của ác quỷ.
Anh ta trút hết cơn giận, mới đi đến phòng Ngu Tiên.
Nhưng vừa ngẩng đầu, hắn đã thấy người mình luôn đặt trong tim, lúc này đang ở cùng một người đàn ông khác, hơn nữa từng lời từng chữ lọt trọn vào tai anh ta.
Anh ta lập tức lao đến, đánh nhau với Thích Dã.
Ở nơi Ngu Tiên không nhìn thấy, Thích Dã nghiêng đầu, không thành tiếng nhưng mấp máy môi nói với Hạ Thâm:
“Cậu ấy, bảo tôi, cứu cậu ấy đấy.”
Hạ Thâm lao tới, bóp nát cổ tay Thích Dã.
Tiếng xương gãy vang lên, ánh mắt Hạ Thâm dữ tợn như muốn nuốt sống hắn, vô số lưỡi dao dày đặc như hàm răng sắc nhọn dần mọc ra.
Giây tiếp theo, Thích Dã lùi một bước, giơ tay ra hiệu, đặt ngón trỏ lên môi ra dấu “suỵt”, nói với hắn:
“Anh đến mà xem.”
Khi Hạ Thâm hóa thành làn khói đen lao tới, Thích Dã nhanh chóng mở cửa.
Ánh sáng chói lọi chiếu thẳng vào mắt Ngu Tiên, khiến cậu rớm nước mắt, vội đưa tay lên che.
Bên ngoài là hành lang trống rỗng, chẳng có gì cả.
Nhưng trên cánh cửa lại vẽ một người. Kẻ ấy bị mổ bụng, tứ chi gãy nát, xương thịt lìa rời, toàn thân cháy đen.
Đó chính là hình dáng của Hạ Thâm lúc chết.
Ngay cả đôi mắt trợn trừng đầy căm hận không thể nhắm lại, cũng giống hệt.
“Thật đáng thương, bị tất cả những thứ này giam cầm.” Thích Dã nói.
Hạ Thâm vùng vẫy, cuối cùng liếc nhìn người kia một cái, rồi biến mất.
Trên bức tranh, đôi mắt chết chóc của Hạ Thâm dần ánh lên tia sáng.
Anh ta đảo mắt, nhưng vì góc cửa nên không thể thấy bóng dáng Ngu Tiên nữa.
Khuôn mặt Thích Dã khẽ biến đổi, trở thành dáng vẻ của Hạ Thâm.
Hắn nhặt cây bút vẽ rơi trên đất, lẩm bẩm:
“Đáng ra đây phải là của tôi.”
Đến lúc này, kẻ ẩn mình giữa đám đông với thân phận ác quỷ đã rõ ràng.
Và Ngu Tiên, cậu đã đánh cược đúng.
Nhờ sự chỉ dẫn của hệ thống, ngay khi bắt đầu nghi ngờ Thích Dã, Ngu Tiên đã liên tưởng đến thứ tình cảm kỳ quái mà hắn dành cho mình.
Cậu biết bọn chúng có lẽ thích dáng vẻ yếu đuối của mình, nên đã thử viết lời cầu cứu với giọng hoảng loạn. Nhưng dù nghĩ rất lâu, Ngu Tiên cũng không thể mô phỏng ra được giọng điệu van xin thương hại.
Thế là cậu chỉ đơn giản, dứt khoát viết mấy chữ: “Cứu, cứu tôi.”
Khi viết, Ngu Tiên mặt không chút biểu cảm, chẳng chút dao động. Sự tương phản này khiến hệ thống bật cười.
Ngu Tiên hơi khó hiểu, nhưng không để ý. Cho đến khi bị Hạ Thâm bắt quả tang lúc gửi giấy, cậu mới nghĩ liệu hệ thống cười vì mình sơ suất.
Nhưng… tại sao Thích Dã lại có thể vào được lãnh địa của Hạ Thâm?
Là vì hắn mạnh hơn Hạ Thâm sao? Không, không đúng.
Mỗi lần Thích Dã lảng vảng ngoài cửa, không phải để xem Ngu Tiên sống ra sao, mà là để giở trò trên cánh cửa đó.
Vậy thì… hắn và Hạ Thâm có quan hệ gì?
Thích Dã dẫn Ngu Tiên vẫn đang suy nghĩ ra khỏi phòng. Lòng bàn tay hắn dù lạnh nhưng vẫn có mồ hôi, thậm chí còn có hơi thở, hơi thở mang theo nhiệt.
Bề ngoài là người.
Nhưng bên trong là con quỷ đội lốt người.
Ngu Tiên chợt nhớ lại lời Ngô Hoài Linh hôm ấy:
“Cậu chính là con cừu ở đây, thậm chí còn không biết xung quanh có những con sói dữ đội lốt cừu.”
Cừu… là người.
Sói khoác lốt cừu… chính là quỷ khoác da người, ẩn giữa đám đông.