Chương 46

Ngày hôm đó, khi đối mặt với câu hỏi của Ngu Tiên, Hạ Thâm đã áp trán mình vào trán cậu và nói: "Nếu em chết, tôi cũng sẽ không sống một mình."

Có nghĩa là… Dương Tịch nghĩ rằng Thẩm Chi Chi đã chết sao?

Dương Tịch và Thẩm Chi Chi vốn là một cặp tình nhân vô cùng mặn nồng.

[Ngu Tiên cũng là người mà Hạ Thâm yêu đến chết không thay đổi.]

Ngu Tiên khựng lại, dường như đây là lần đầu tiên cậu ý thức được điều này.

Cậu lựa chọn bỏ qua, bắt đầu suy đoán tại sao Dương Tịch lại cho rằng Thẩm Chi Chi đã bị hại.

Thẩm Chi Chi bị hại. Đây là một thông tin có thể thu thập được. Vậy thì, Dương Tịch đã nhận được và xác nhận thông tin này bằng cách nào?

Nếu nói là “nhận được” và “xác nhận”, tức là anh ta đã lấy tin từ đâu hoặc từ ai, và xác nhận ở đâu?

Ngu Tiên cho rằng cần tìm ra hai điểm là nhân vật và địa điểm. Dương Tịch muốn xác nhận thật giả của tin tức thì chỉ có thể là trước tiên nảy sinh nghi ngờ, rồi khi nhìn thấy sự thật khó mà phủ nhận được, anh ta mới vô thức tin chắc thông tin mình có là đúng.

Mà thời điểm dễ dàng khơi dậy nghi ngờ sâu trong lòng hắn nhất chính là đêm Thẩm Chi Chi bị phá cửa xông vào, và buổi sáng hôm sau khi cô ấy hoàn toàn nguyên vẹn bước ra khỏi phòng tắm.

Thực ra, Ngu Tiên cũng hoài nghi. Phải chăng Thẩm Chi Chi đã chết, rồi bị một nữ quỷ chiếm lấy thân xác, ẩn mình giữa bọn họ, cười nói vui vẻ như không có chuyện gì.

Có người đã lợi dụng sự nghi ngờ này, khiến Dương Tịch tin rằng Thẩm Chi Chi thực sự đã chết.

Khi Dương Tịch mới chỉ sinh nghi, anh ta vẫn sẽ giữ chút hi vọng. Nhưng nếu anh ta đã chắc chắn rằng Thẩm Chi Chi đã chết…

“Ta cũng sẽ không sống một mình.”

Là như vậy sao? Dương Tịch đã nghĩ thế sao? Vậy nên, khi cuối cùng anh ta bừng tỉnh, phát hiện Thẩm Chi Chi vẫn chưa chết, anh ta mới hết lớn câu: “Chi Chi, đừng ra ngoài!”

Nhưng… rốt cuộc Thẩm Chi Chi có bị thay thế hay không, có chết hay chưa…

Ngu Tiên không biết, những thông tin hiện có vẫn chưa đủ để cậu xác định được đâu là thật đâu là giả.

Thiếu mất bước mấu chốt nhất, rốt cuộc là ai khiến Dương Tịch tin chắc điều đó?

Còn Thích Dã thì lại nói: “Là Ngô Hoài Linh đã gϊếŧ Sở Chính.”

Hắn biết điều đó bằng cách nào? Là tận mắt nhìn thấy sao? Nếu vậy thì tại sao trước đây không nói ra, mà lại đứng ngoài lạnh lùng quan sát mọi người nơm nớp lo sợ, nhìn họ bất an chỉ vì một chút động tĩnh nhỏ nhoi.

Cái cảm giác như tách biệt khỏi thế giới, tùy ý quan sát người khác này, quen thuộc đến mức khiến Ngu Tiên thấy bất an.

Cộng thêm những mảnh giấy nhỏ mơ hồ kết nối mấy người với nhau, cậu đã bắt đầu nghi ngờ Thích Dã.

Nhưng… Ngu Tiên vẫn cần Thích Dã.

“Cốc, cốc”

Ngu Tiên bất chợt ngồi thẳng dậy, bàn tay rắn rỏi nắm chặt thành bồn tắm, những giọt nước trong suốt từ tóc nhỏ xuống đôi mắt chưa từng buông bỏ bất cứ chuyện gì.

Chiếc đồng hồ quả lắc, sau không biết bao lâu, lại vang lên lần nữa.

Bên ngoài cửa phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Tiếng bước rất nhẹ, nhưng lại có vẻ hơi hân hoan, nhẹ nhàng.

Ngoài Hạ Thâm thì không ai có thể vào căn phòng này. Cơ thể Ngu Tiên đã khắc sâu ký ức về người đàn ông có ham muốn chiếm hữu đến cực độ ấy. Khi hoàn hồn lại, cậu mới phát hiện mình đã co người lại, cố gắng che chắn bản thân.

Quả nhiên, da mặt cậu vẫn mỏng đến mức không chịu nổi.

Cánh cửa phòng tắm bị chậm rãi đẩy ra, Ngu Tiên khẽ chìm xuống một thoáng.

Một đôi tay ôm lấy eo Ngu Tiên, đưa cậu ra khỏi làn nước. Thấy Ngu Tiên cố rụt người lại, hắn ta khẽ hỏi:

“Làm sao vậy, sợ đến mức này sao?”

Thấy Ngu Tiên không thèm đáp, hắn cũng không giận, chỉ ôm lấy cậu, theo bản năng cho cậu chút điểm tựa.

Người ôm cậu cũng lạnh buốt, nhưng hơi thở phả ra lại ấm nóng: