Khi Ngu Tiên tỉnh lại, xung quanh đã không còn dấu vết của Hạ Thâm.
Nếu đã muốn theo dõi và hành hạ mình, tại sao lại thỉnh thoảng biến mất?
Ngu Tiên bước xuống giường, cảm giác đau ở mu bàn tay đã không còn rõ rệt nữa. Cậu sờ vào vết thương, nó đã bắt đầu đóng vảy.
Cậu hỏi hệ thống: "Vết thương này là sao?"
Hệ thống: [Cậu có tài năng trong việc làm nũng đấy, mặc dù quá trình không đạt yêu cầu.]
Ngu Tiên khựng lại, hình như cậu chưa nói gì đã ngất đi rồi.
Cậu cúi người xuống chăn, lục lọi một lúc lâu, cuối cùng cũng sờ thấy cây bút vẽ đó.
"Không có màu, không có mực."
Cố gắng bao lâu rốt cuộc lại quên mất thứ quan trọng nhất.
Lúc này, cậu đã lấy cuộn giấy thô ráp từ chiếc bình hoa của ngày hôm qua ra.
Mở cuộn giấy ra, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Hệ thống nhắc nhở cậu: [Nhúng nước đi. Cây bút này chạm vào nước sẽ đổi màu.]
Ngu Tiên mò vào phòng tắm, đưa đầu bút ra phía trước, lắng nghe tiếng nước chảy lách tách, làm ướt đầu bút.
Mặc dù không nhìn thấy, cậu vẫn dựa vào ký ức và trực giác để viết, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, đặt cây bút xuống, gấp tờ giấy lại.
Ngu Tiên nhét tờ giấy ra ngoài qua khe cửa.
Con ác quỷ sau lưng cậu đã nhìn thấy tất cả mọi thứ một cách rõ ràng.
Đôi mắt đỏ ngầu, Hạ Thâm lạnh lùng hỏi: "Em đã viết gì?"
Bị bắt quả tang tại trận, Ngu Tiên cứng người vì sự xuất hiện đột ngột của anh ta.
Cậu rụt tay lại, những ngón tay dính đầy bụi bẩn trở nên vô cùng chướng mắt trong mắt Hạ Thâm.
Ngu Tiên nhận thức rõ ràng rằng, Hạ Thâm lại sắp phát điên rồi.
Anh ta không phải là người, không có giới hạn đạo đức của con người, cũng chẳng có khả năng bị ngăn cản.
Ngu Tiên chỉ biết rằng, quỷ dữ hành động tùy tiện, chỉ tập trung vào cảm xúc của chính mình.
Một cơn đau nhói ở eo khiến cậu bàng hoàng nhận ra mình đang nằm úp trên chiếc bàn gỗ lạnh lẽo.
"Nếu em thích viết, vậy thì cứ viết đi." Hạ Thâm đứng từ trên cao nhìn xuống cậu.
Làn khói đen lượn lờ quanh cổ tay và mắt cá chân Ngu Tiên. Cậu bị buộc phải nằm úp trên chiếc bàn cứng, tay chân khó chịu, ngay cả l*иg ngực cũng đau nhói.
Cây bút vẽ đã bị Hạ Thâm giật lấy.
Anh ta nhẹ nhàng cầm cây bút, đưa đến bên má Ngu Tiên, cười lạnh rồi đưa đầu bút vào chiếc ly nước không biết từ lúc nào đã xuất hiện, làm ướt đầu bút.
Anh ta đưa bút cho Ngu Tiên, muốn cậu nhận lấy.
Ngu Tiên không đồng ý.
Anh ta liền bóp má Ngu Tiên, buộc cậu phải mở tay ra, đặt đầu bút có lông vào.
Những sợi lông cứng cào vào lòng bàn tay vừa đau vừa ngứa, trong mắt Ngu Tiên dâng lên hơi nước, cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng không chịu tỏ ra yếu đuối.
Thể chất do hệ thống tạo ra thật sự khác thường, dễ ra mồ hôi hơn. Chỉ vài giây sau, lòng bàn tay Ngu Tiên đã trở nên ẩm ướt dính nhớp.
Đợi đến khi nước trên đầu bút chảy tong tong xuống tay, những sợi lông mềm mại vừa thấm đầy nước trong ly và trở về hình dạng ban đầu anh ta mới lùi lại, cầm lấy cây bút, khiến Ngu Tiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Em xem này, nó biến thành màu đen rồi." Đôi mắt Hạ Thâm đen thẳm, đồng tử đã biến mất.
Đôi mắt quỷ thuần đen không có đồng tử ác ý nhìn cậu, nhìn dáng vẻ cậu rơi xuống từ đỉnh cao, khóe mắt vương lệ: "À, tôi quên mất, em gần như đã mù rồi."
Ngu Tiên giật mình, nhanh chóng nắm lấy cổ tay vững chắc của Hạ Thâm, gần như định lật ngược anh ta lại. Khoảnh khắc sau, cổ tay biến thành một làn khói, mờ ảo tan biến trong tay Ngu Tiên. Cậu nắm hụt, rồi lại bị ấn trở lại vị trí cũ.
"Đã muốn viết thì phải viết cho đã."
Hạ Thâm đè cậu lại, cây bút vẽ trong tay phải nhỏ nước liên tục, làm ướt góc áo của Ngu Tiên.
Anh ta bắt đầu viết chữ, trên áo, trên tay, trên chân, thậm chí cả trên cổ cậu đều chậm rãi hiện lên hai chữ.