Chương 28

Không nói một lời, Ngô Hòa Linh thản nhiên hất tay người phụ nữ ra, lặng lẽ ôm lấy Ngu Tiên, hơi thở nhẹ nhàng phả vào sau tai cậu, khiến một cảm giác tê dại kỳ lạ lan dọc khắp sống lưng.

"Chuyện gì thế?" Cô ta đoán: "Ngã khi lên lầu à?"

"Sao không cẩn thận chút nào vậy. Gọi đại một người đi cùng lên lầu còn tốt hơn là tự mình đi lên."

Cơ thể Ngu Tiên lập tức cứng đờ.

Ngô Hoài Linh nhìn cậu một cách khó hiểu. Tại sao lại run rẩy mãi thế? Cô bế ngang Ngu Tiên lên, nhấc thử: "Sư mẫu, sau khi thầy Hạ qua đời, người không ăn cơm à?"

Ngu Tiên vốn đã run rẩy vì bị bàn tay cô chạm vào, không ngờ một người đàn ông to lớn như mình lại dễ dàng bị một cô gái bế ngang, thậm chí còn bị gọi một cách mỉa mai là "sư mẫu" và bị chất vấn.

Trong khoảnh khắc đó, cho dù Ngu Tiên luôn là người lạnh nhạt, xa cách với người khác thì cũng không tránh khỏi cảm giác xấu hổ trào dâng.

Cậu là kiểu người bình thường luôn lạnh lùng, không bận tâm đến thế giới bên ngoài, nhưng lại có lòng tự trọng cao lại rất dễ xấu hổ. Dù vậy, cậu vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Đặc biệt là trong những tình huống thân mật.

Ngô Hoài Linh thấy cậu xấu hổ đến mức nhắm chặt mắt lại, không thể nói được lời nào. Cô ta nhún vai, thản nhiên nghiêng người lướt qua khuôn mặt của Ngu Tiên, liếc nhìn bức tranh trong vòng tay cậu với vẻ khó chịu, rồi chào hỏi người mẹ trẻ đang sững sờ và bế cậu xuống lầu.

Khi đến phòng Ngu Tiên ở tầng dưới, cô ta đặt cậu lên giường. Cô ta quỳ một chân xuống, một tay kê dưới bàn chân trắng mịn như ngọc, từ từ nâng lên, tay kia nhẹ nhàng ấn hai cái vào chỗ sưng đỏ.

Ngu Tiên giật mình, suýt nữa đá trúng mặt Ngô Hoài Linh.

Cô ta khẽ cắn đầu lưỡi để trấn tĩnh lại rồi hỏi: "Sư mẫu ngay cả bàn chân cũng thơm nữa."

"Lại còn nhỏ nhắn như con gái."

Những lời này của cô ta thực sự vô lý. Ngu Tiên là một người đàn ông đẹp trai bình thường, chỉ có thể nói là dáng chân tinh tế. Còn về việc nhỏ, Ngu Tiên vô cảm quay mặt đi, cậu không nghĩ như vậy. Chỉ có Ngô Hoài Linh, kẻ biếи ŧɦái thất thường này...

Đột nhiên.

Toàn thân Ngu Tiên cứng đờ.

Cậu cảm thấy bàn chân mình bị một thứ gì đó ướŧ áŧ liếʍ nhẹ một cái.

Ngứa đến mức suýt nữa khiến cậu hét toáng lên. Ngu Tiên cắn chặt mu bàn tay, nén tiếng thở dốc vào cổ họng, chỉ có những giọt nước mắt trong suốt làm ướt hàng mi.

"Cô bị điên à?" Cậu cắn tay, chất vấn một cách mô hồ, dùng chân kia đá Ngô Hoài Linh ra.

Ngô Hoài Linh né được cú đá, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên bàn chân cậu trong chốc lát, rồi phủi quần và nói: "Không sao đâu, hai ngày nữa sẽ khỏi."

Mắt Ngu Tiên đỏ hoe vì xấu hổ.

Sao lại có một kẻ vô liêm sỉ như thế chứ.

Đợi đến khi Ngô Hoài Linh đóng cửa lại, cậu mới hoàn hồn từ cơn tức tối, vẻ mặt bình lặng không giống chút nào với con cừu nhỏ vừa nãy giận dữ và mặc cho người ta xoa nắn.

Hạ Thâm đứng bên cạnh chống cằm nhìn mắt cá chân sưng đỏ của cậu, cũng không tức giận. Một lúc sau, anh ta khẽ thở ra một luồng khí lạnh, thổi vào vết thương.

Hơi thở lạnh lẽo của ma quỷ là liều thuốc an ủi tốt nhất.

Ngu Tiên chỉ cảm thấy mắt cá chân đột nhiên lạnh đi, cả chỗ đang nóng rát trở nên mát mẻ. Cậu cử động chân, khẽ duỗi ra.

Hệ thống: [Dựa theo thứ tự gõ cửa của ma nữ, tối nay cậu chắc chắn sẽ chết.]

Ngu Tiên: "Tôi đã có đáp án rồi, nhưng không phải là đáp án đúng."

Hơn nữa, có thật là mỗi đêm chỉ gϊếŧ một người không?

Hệ thống vẫn giữ nguyên cái giọng điệu đầy ác ý đó: [Đến đây lâu như vậy rồi mà cậu vẫn chưa gặp bạn trai của mình. Biết đâu tối nay ngươi dỗ dành anh một chút, anh lại để cậu sống thì sao.]

Vốn tưởng Ngu Tiên sẽ phản bác, nhưng hệ thống không ngờ, Ngu Tiên lại ngầm đồng ý.