Ổ khóa đã bị cạy mở.
Con mắt âm u kia dính chặt vào lỗ khóa, giọng nói cứ như đang thì thầm bên tai Ngu Tiên: "Tôi nhìn thấy cậu rồi."
Nhãn cầu đỏ ngầu, lệch sang một bên, nhìn chằm chằm vào người đang đứng cạnh cửa.
"Rầm!"
Ngay khi Ngu Tiên nghĩ rằng cô ta sắp phá cửa xông vào, bên ngoài hành lang bỗng vang lên một tiếng động lớn!
Có người đã đá mạnh vào cửa.
Ngu Tiên sững sờ. Vật thể bên ngoài cửa lê mình bỏ đi. Cậu cũng nuốt lại câu trả lời vừa định thốt ra.
Ngô Hoài Linh thu chân lại, cái chân đang âm ỉ đau. Cô ta uể oải ngồi lại bên bàn trang điểm trong phòng, những ngón tay màu mật ong gõ nhẹ lên mấy cái lọ, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Còn Thích Dã lúc này mới thả tay ra khỏi tay nắm cửa.
Người phụ nữ trên hành lang di chuyển càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng gần như chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ở cuối hành lang.
Nhưng cô ta cứ quanh quẩn tại chỗ, không biết cánh cửa nào vừa bị đá.
Nhưng không sao cả. Chiếc vòng tay ngọc màu cam xinh đẹp khẽ chạm vào cánh cửa khi cô ta cử động, như thể đang chọn lại một mục tiêu mới.
"Rầm..."
"Rầm rầm..."
"Nói cho tôi biết… là ai đã gϊếŧ tôi?"
Thẩm Chi Chi lúc này không còn run rẩy nữa. Cô ấy mở to đôi mắt vô hồn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống đầu gối tạo cảm giác nóng ran.
Ánh mắt lạnh lẽo của cô gái rơi xuống người Thẩm Chi Chi. Cô từ từ ngẩng đầu lên, chạm mắt với con mắt đỏ au bên trong lỗ khóa. Cô hoảng loạn đến mức ngây dại, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng rồi lại im bặt.
Không có câu trả lời.
Cánh cửa bị đập đến rung bần bật. Cuối cùng, tiếng mở cửa khàn khàn vang vọng khắp hành lang.
Thẩm Chi Chi cúi đầu, nhắm mắt lại, tuyệt vọng lẩm bẩm, tên người được cô thốt ra rất khẽ, nhưng đủ để lọt vào tai của kẻ đến: "... Cứu tôi."
Nghe tiếng khóc của Thẩm Chi Chi đột ngột dừng lại, Ngu Tiên cúi đầu.
Một lúc lâu sau, cậu bước ra khỏi bóng tối bên cạnh cửa. Dưới ánh trăng trắng nhợt, cậu từ từ mò mẫm tấm rèm cửa, nhẹ nhàng kéo lại để che đi ánh sáng.
Bàn tay đang nắm chặt tấm rèm siết chặt, siết đến phát run. Cuối cùng Ngu Tiên buông ra, trèo lên giường, kéo chăn lên che kín người.
Bóng đen ngồi bên mép giường, thấy Ngu Tiên cuộn tròn trong chăn thì dịu dàng cúi đầu nhìn cậu. Chờ cậu ngủ say, nó chạm vào má cậu.
"Em cũng có tội."
Sáng sớm, ánh nắng vàng óng nhẹ nhàng rọi xuống.
Dương Tịch là người đầu tiên mở cửa, loạng choạng chạy đến phòng của Thẩm Chi Chi. Mắt anh ta sưng đỏ, quầng thâm đen sì.
"Chi Chi!"
Trên giường không có thi thể.
Dương Tịch thở hổn hển đứng trong phòng, bối rối không biết phải làm gì.
Ngô Hoài Linh vỗ vai anh ta, định nói vài lời an ủi thì cửa phòng tắm mở ra. Một bóng người thắt chiếc nơ đỏ rực rỡ bước ra.
Cô dùng khăn lau mái tóc ướt sũng, trên người quấn một chiếc khăn tắm. Thấy mọi người, cô "a" lên một tiếng, đỏ mặt vì xấu hổ: "Sao mọi người lại vào đây hết vậy!"
Dương Tịch lập tức chạy đến ôm chầm lấy cô: "Chi Chi, em không sao chứ?"
Thẩm Chi Chi vui vẻ gật đầu, rồi nói: "Mọi người có thể ra ngoài trước được không, để em thay quần áo."
Ngu Tiên cảm thấy cô ấy thoải mái và bạo dạn hơn trước rất nhiều.
Thẩm Chi Chi lại nhỏ giọng nói: "A Hoài có thể ở lại với mình không? Mình sợ."
Nụ cười trên khóe miệng Ngô Hoài Linh cứng lại. Cô ta vuốt tóc, liếc nhìn Thẩm Chi Chi vẫn còn đang tỏa ra hơi nước: "Tôi có thể chờ ở ngoài cửa. Cậu thay quần áo đi."
Thẩm Chi Chi "ồ" một tiếng đầy tủi thân.
Khi cô thay quần áo xong, Dương Tịch lại ôm lấy cô, lẩm bẩm: "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi..."
Thẩm Chi Chi vỗ vỗ lưng anh ta, lắc đầu với những người đang chờ cô nói chuyện: "Tôi cũng không biết tại sao cô ta lại tha cho tôi... Cửa đã mở, nhưng cô ta nhìn tôi một lúc rồi tự mình đi ra."