Chương 24

Một câu nói đùa nhưng Ngu Tiên không bỏ qua sơ hở cảm xúc này.

Cậu lạnh giọng hỏi: “Sao các người lại chắc chắn đó là Hạ Thâm?”

Thích Dã chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc đó, hình như hắn ta phát hiện ra Ngu Tiên thật sự không hề yêu Hạ Thâm. Nhưng ngay giây sau, Thích Dã biết mình đã sai.

Ngu Tiên nói: “Sự biến mất của anh ấy... có liên quan đến các người không?”

Cậu đã trực tiếp thốt ra câu hỏi đó. Ba ngày nay cậu đã xâu chuỗi các mối quan hệ rất lâu, phát hiện mỗi người ít nhiều đều có liên quan đến nhau. Chỉ cần tìm ra điểm mấu chốt thì sẽ biết vấn đề nằm ở đâu.

Cậu muốn biết trên thiệp mời của những người này đã viết thông tin gì.

Còn nhớ phần giới thiệu chính trong truyện không?

[Nhân vật chính Thích Dã được chọn trong hoàn cảnh như vậy. Hắn ta không hề hứng thú nên đã từ chối lời mời, nhưng vào đêm đó lại nhận được một tấm thiệp mời, trên đó viết: “Có thể thực hiện một ước nguyện của bạn.” Năm đó sau khi thoáng nhìn thấy một bức tranh ở Khách Sạn Tiên Cảnh, hắn luôn canh cánh trong lòng. Vì vậy đã quyết định lên đường.]

Ngu Tiên nghi ngờ rằng tấm thiệp mời đó đã đánh vào ước nguyện lớn nhất của mỗi người để dụ dỗ họ.

Bởi vì…

Trên thiệp mời của Ngu Tiên, có khắc hai chữ “Hạ Thâm” bằng chữ nổi dành cho người khiếm thị.

Mà đối với “Ngu Tiên”, Hạ Thâm chính là điều cậu khao khát nhất.

Bị đuổi ra khỏi xe, dính mưa ướt sũng, Hạ Thâm vẫn nhẹ giọng giải thích nhưng Ngu Tiên không nghe.

Thẩm Chi Chi đi theo phía sau: “Thầy Hạ thật dịu dàng quá đi mất... Sao lại có thể bắt nạt thầy ấy như vậy chứ.”

Tối hôm đó, Thẩm Chi Chi trốn dưới cửa sổ nghe thấy có tiếng ai đó đang khóc, cô bé nhút nhát giật mình liền bỏ chạy.

Trong phòng, Ngu Tiên bị bắt nạt đến nỗi khóe mắt đỏ hoe, nức nở không ngừng.

Người đang đè trên anh giống như ác quỷ đến đòi mạng.

Đúng 12 giờ đêm, chiếc đồng hồ quả lắc trong sảnh lại vang lên.

Hệ thống phát thông báo đúng giờ: [Ngày thứ ba.]

Đêm nay không một ai ngủ được.

Trước khi đi, Thích Dã nhét một vật gì đó vào ổ khóa phòng Ngu Tiên, bịt kín hoàn toàn không để lại một kẽ hở nào.

Rất nhanh sau đó, trên hành lang sáng đèn vang lên tiếng kéo lê nặng nề, kèm theo tiếng “bõm bõm” như thể có thứ gì đang ngập trong nước, kéo dài không dứt. Giống như một cái xác chết cứng đờ, khi bị kéo lê trên sàn nhà thì ngón chân cọ xuống nền, phát ra âm thanh "két két" chói tai.

Thẩm Chi Chi run rẩy co ro trong chăn, ôm đầu gối và cảm nhận đôi chân đang run lên cầm cập của mình. Cô run rẩy nghĩ thầm: “Cô ta vẫn tới… Chẳng lẽ đêm nào cô ta cũng sẽ xuất hiện sao?”

Tiếng vật nặng lê lết khi gần khi xa. Trong mơ hồ, Ngu Tiên nhíu mày, hiện giờ cậu đang đứng cạnh cửa.

Phía sau cánh cửa, tiếng nước nhỏ “tí tách” xuyên qua khe cửa vọng vào. Ngu Tiên cảm thấy một luồng khí lạnh xung quanh, như thể nhiệt độ đã giảm xuống cùng với sự xuất hiện của cô gái kia.

Cậu nổi hết cả da gà. Đột nhiên bên ngoài cửa im lặng. Ngu Tiên lắng tai nghe, hành lang đã không còn tiếng động nào.

Cậu khẽ nhúc nhích chân, giẫm phải một vũng nước chảy từ dưới khe cửa vào.

"Cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Dường như trước đó cô ta chỉ áp tai vào cửa, lắng nghe âm thanh bên trong.

"Nói cho tôi biết… là ai đã gϊếŧ tôi?"

Ngu Tiên nín thở.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu lượn lờ bên ngoài ổ khóa, nhưng ổ khóa đã bị bịt kín.

Trên khuôn mặt sưng phù của cô ta, đôi môi xám xịt nhếch lên một nụ cười quái dị. Cô ta luồn ngón tay to lớn, sưng tấy vào ổ khóa. Viền sắt sắc nhọn của ổ khóa cứa vào, làm rách da cô ta, dịch mô trong suốt hòa với mủ vàng đυ.c, tanh tưởi bắn ra, làm ổ khóa trở nên nhếch nhác.

"Két..."

Tiếng ổ khóa bị cạy vang lên chói tai. Mẩu giấy Thích Dã nhét vào giờ đã dính đầy thứ bẩn thỉu rơi xuống đất.