Chương 23

Đến lượt Ngu Tiên nói xong, Dương Tịch ngạc nhiên: "Nhà kho không vào được ư? Nhưng bây giờ không vào thì còn được, chứ sau này không thể không vào được!"

Người mẹ trẻ: "Đúng vậy, thức ăn trong bếp đã hết sạch rồi... Sớm muộn gì chúng ta cũng phải vào lấy đồ ăn."

Cô bé đang chơi khối Rubik bên cạnh nghe mẹ nói, cô bé ngẩng đầu lên: "Là cái kho cất đồ đó hả mẹ?”

Ngu Tiên "ừ" một tiếng.

Niếp Niếp liền hồn nhiên đáp: "Buổi sáng con đã vào rồi mà. Còn có một anh đẹp trai chơi với con nữa cơ!"

Cô bé có chút phiền muộn: “Nhưng hình như mẹ không nhìn thấy anh ấy.”

Mặt của người mẹ trẻ lập tức biến sắc.

Ngu Tiên liền hỏi: “Anh ấy trông như thế nào? Con có thể tả lại được không?”

Niên Niên cắn ngón tay, khi chạm mắt với mẹ thì cúi đầu xuống, rút tay ra và lau vào khăn giấy: “Anh trai ấy rất dịu dàng, cả người đen thui. Anh nói rằng con rất đáng yêu, có thể vẽ một bức tranh tặng con.”

Ngô Hoài Linh đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Có phải anh ấy có một nốt ruồi son ở khóe mắt không?”

Niên Niên ngạc nhiên nhìn cô ấy: “Đúng rồi ạ. Chị cũng nhìn thấy anh ấy à?”

Thẩm Chi Chi lén lút kéo tay bạn trai Dương Tịch, hạ thấp giọng run rẩy nói: “Là… anh ta à?”

Dương Tịch nắm lấy tay cô, bọc trong tay mình để cô yên tâm.

Ngô Hoài Linh bỗng nói: “Hạ Thâm.”

Thích Dã đồng tử co lại, nhanh chóng nhìn về phía Ngu Tiên.

Và Ngu Tiên khi nghe thấy cái tên này đã đứng bật dậy khỏi ghế sofa.

Nhưng sau giây phút kích động, cậu lại dừng lại, giọng đầy khó hiểu: “Mọi người đều quen anh ta sao?”

Ngô Hoài Linh cười khẩy: “Sao vậy, sư mẫu chẳng lẽ không biết tôi là học trò của thầy Hạ à?”

“Thầy Hạ” được cô ta thốt ra một cách chậm rãi, đầy ẩn ý.

Sư mẫu?

Thẩm Chi Chi bị cách xưng hô này làm cho hoảng sợ ho sặc sụa, khóe mắt chảy ra nước mắt nhưng vẫn cố gắng mở to nhìn dáng vẻ Ngu Tiên trông khá buồn cười, nhưng cô ấy cũng không quan tâm nhiều nữa.

Cô ấy nhìn Ngu Tiên, trong đầu nhanh chóng lướt qua một vài mảnh ký ức. Một lúc sau, cô nhớ ra, có một đêm nọ khi cô đang theo dõi Hạ Thâm, hình như cô đã tình cờ thấy Hạ Thâm bị một người thanh niên cực kỳ tuấn tú đuổi ra khỏi xe một cách giận dữ!

Lúc đó trời mưa rất to, quần áo của Hạ Thâm nhanh chóng ướt sũng. Nhưng anh ta không hề tức giận, chỉ dịu dàng nhìn, nhẹ nhàng dỗ dành điều gì đó, nhưng vì mưa quá lớn nên Thẩm Chi Chi không nghe rõ.

Khi đó cô đã rất kinh ngạc, không ngờ lại có người dám đối xử với thầy Hạ như vậy! Mặc dù Hạ Thâm thường ngày nói năng nhỏ nhẹ, ôn hòa như gió, nhưng Thẩm Chi Chi biết trong lòng anh ta có sự kiêu ngạo, không ai dám thật sự chọc giận anh. Lần làm gãy bút vẽ kia thật sự chỉ là một sự cố.

Thì ra người đó là Ngu Tiên. Thẩm Chi Chi lén lút nhìn Ngu Tiên, chẳng trách lúc đầu cô lại thấy Ngu tiên sinh quen mắt như vậy, mà lại không thể nhớ ra, thì ra là đã gặp lúc đó.

Thẩm Chi Chi kéo tay Dương Tịch, nói nhỏ: “Em và Dương Tịch cũng là học trò của thầy Hạ. Chào sư mẫu ạ.”

Vì có bóng ma tâm lý với Hạ Thâm nên cô tự nhiên cũng sợ cả Ngu Tiên. Khi nghe Ngô Hoài Linh gọi là sư mẫu, cô ấy cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà rối rít gọi theo.

Ngu Tiên còn chưa kịp phản ứng, dù bình thường có diễn xuất chân thật đến đâu, thì từ đầu đến cuối anh cũng chưa bao giờ thật sự nhập vai vào mối quan hệ này.

Nhưng Thích Dã đã âm thầm tức giận.

“Anh ta đã chết ba năm rồi mà vẫn còn ở đây gọi người ta là sư mẫu à?”

Nghe đến đó, Ngu Tiên mới phản ứng lại câu “sư mẫu” kia là gọi mình.

Người lạnh lùng như anh nhất thời cũng có chút tức giận: “Tôi là đàn ông.”

Ngô Hoài Linh ngáp một cái: “Biết anh là đàn ông, nhưng tôi thích gọi thế thì cứ gọi thôi.”