"Mất tích?" Thích Dã nhướng mày, vuốt ve vòng eo rắn rỏi, mạnh mẽ trong bức tranh, hỏi: "Lấy cảm hứng đến từ cuộc sống à? Khi cậu sống chung với hắn cũng từng tạo dáng như vậy để hắn thưởng thức sao?”
Chạm một lúc, Thích Dã bỗng cảm thấy dưới tay mình dần trở nên kỳ lạ. Như thể nước trong tranh tràn ra, từng chút một làm ướt bức tường, khiến bức tường dần trở nên mềm nhũn và nhớp nháp.
Mùi tanh hôi lan tỏa, Thích Dã lùi lại một bước, đưa tay chắn trước Ngu Tiên, mắt vẫn dán vào bức tranh.
Lúc này, khuôn mặt của Ngu Tiên trong tranh đã biến thành một cô gái đang cúi đầu ôm mặt khóc lóc.
Ngu Tiên cũng đã ngửi thấy mùi gì đó không ổn, lại nghe thấy tiếng "tí tách tí tách" không ngừng, sắc mặt liền thay đổi, nắm chặt gậy chống quay người bước đi.
Cậu tiện tay kéo luôn Thích Dã vẫn đang đứng tại chỗ không chịu rời đi.
Thích Dã đóng cửa nhà kho lại, khuôn mặt tối sầm cực độ. Cái này chắc chắn là do Hạ Thâm vẽ, chẳng trách hắn có thể yên tâm vẽ cả một bức tường về những tưởng tượng của mình đối với Ngu Tiên. Không những thế còn có chuẩn bị từ trước, phía dưới bức tranh của Ngu Tiên, còn có một bức tranh thiếu nữ khóc.
Và vừa rồi, Thích Dã tận mắt chứng kiến chất lỏng đột nhiên trào ra, dần dần biến thành bức tranh cô gái khóc, hoàn toàn che phủ những tưởng tượng về người tình trong mộng khiến hắn ta trước đó vô cùng mê mẩn! Hơi thở nghẹn lại, Thích Dã nghiến răng ken két.
“Thằng chó Hạ Thâm này!”
"Bên trong có chuyện gì vậy? Là cái thứ tối qua lại xuất hiện sao?" Ngu Tiên hỏi.
Thích Dã đáp: "Cũng gần như vậy, tranh của cậu đã bị bức tranh của người phụ nữ kia đè lên rồi.”
Trong nhà kho không có chút động tĩnh nào.
Ngu Tiên nhíu mày: "Cần báo cho mọi người, nhắc nhở họ tạm thời đừng vào đây."
Thích Dã liếc cậu một cái: "Người không nên đến nhất là cậu đấy. Thời gian còn lại, tốt nhất cậu nên ở yên trong phòng.”
Trong phòng?
Nhịp tim của Ngu Tiên bỗng nhiên đập nhanh hơn một chút. Cậu vẫn chưa quên cảnh bị trêu chọc khi tắm vào đêm đó, liệu trong phòng còn an toàn không?
Nheo mắt lại, Thích Dã nhạy bén nhận ra sự chần chừ của cậu, hỏi: "Sao vậy? Phòng cậu có gì không ổn à?"
Ngu Tiên đương nhiên sẽ không kể chuyện mình bị trêu chọc cho một kẻ cũng từng động chạm đến mình nghe. Cậu chỉ lắc đầu, tiếp tục lắng nghe tiếng bước chân của Thích Dã, lặng lẽ đi bên cạnh hắn.
Khi họ quay lại sảnh lớn đã có người ở đó. Ngô Hoài Linh đang ngồi trên ghế sofa, miệng ngậm điếu thuốc, nhả ra từng làn khói trắng.
Cô ta có ngũ quan sắc sảo, khí chất mạnh mẽ, động tác dứt khoát gọn gàng. Khi khói thuốc lượn lờ, Thẩm Chi Chi nhất thời suýt chút nữa nhìn lầm cô ta thành một người đàn ông vô cùng tuấn tú.
Thẩm Chi Chi lấy lại tinh thần trêu chọc: "A Hoài nhìn đẹp trai quá trời luôn á."
Ngô Hoài Linh liếc thấy Ngu Tiên bước vào, trực tiếp dụi tắt điếu thuốc ném vào thùng rác, nhướng mày: "Thật sao? Vậy để sau này tôi cắt tóc ngắn luôn, tóc dài phiền chết đi được."
Thẩm Chi Chi và Ngô Hoài Linh đã là bạn bè nhiều năm. Cô cảm thấy cô ta nói chuyện khi tâm trạng không ổn định, chỉ nghĩ là do những chuyện hai ngày nay khiến cô ta phiền lòng nên không nói gì thêm để tránh làm phiền cô ta.
Hạ Thâm cũng từng nói tóc ngắn hợp với Ngô Hoài Linh hơn. Nghĩ đến Hạ Thâm, Thẩm Chi Chi có chút sợ hãi rụt rè vào góc, cô ấy vẫn không quên được ánh mắt của người đàn ông đó nhìn mình khi cô ấy vô tình bẻ gãy bút vẽ của anh ta.
Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một con thỏ sắp chết, nhỏ bé đến mức không lọt vào mắt anh ta. Cũng là học trò của Hạ Thâm, nhưng A Hoài lại chẳng hề sợ ánh nhìn của thầy Hạ. Cô ta thật sự rất gan dạ.
Trời bên ngoài đã tối, đen kịt như bóng đêm khi nhắm mắt.
Ai có phát hiện thì kể lạ, người không có phát hiện thì đứng tại chỗ vắt óc suy nghĩ xem mình có bỏ sót điều gì không.