Chương 20

Làm sao đây có thể là một con thỏ được?

Nhìn thấy cái bóng đen kịt đó, Thích Dã lần đầu tiên cảm thấy lạnh sống lưng. Đây rõ ràng là một người bị thiêu cháy đen thui.

Thích Dã dừng lại một lúc rồi nói ra phát hiện này, người sáng suốt đều có thể nhận ra hắn ta nói cho ai nghe.

"Vậy nên…" Người mẹ trẻ run rẩy hỏi, đứa con của cô vẫn ngoan ngoãn ngủ trong lòng cô: "Còn có một con ma khác sao?"

Sự im lặng bao trùm.

Ngô Hoài Linh phá vỡ sự im lặng: "Tối nay phải làm sao đây? Mọi người… có nên ngủ cùng nhau không?"

Câu hỏi đó thực sự đáng suy ngẫm. Thẩm Chi Chi đã bắt đầu dao động.

Mặc dù cô không biết trong đám đông còn có ác quỷ đang rình rập trà trộn vào, nhưng cô ấy vẫn không muốn ở một mình. Cô và Dương Tịch ngủ riêng, nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?

Nhưng Thẩm Chi Chi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lo lắng nắm chặt váy mình: "Vì cô ta đã hỏi câu hỏi đó, liệu có khả năng… hung thủ ở trong số chúng ta?”

Ngu Tiên nghiền ngẫm lời ấy rồi nói thẳng: "Ý cô là trong số chúng ta, có thể có kẻ sát nhân đã hại cô ta?"

Nếu không thì sao lại bị mắc kẹt ở đây qua một đêm, hoàn toàn bị cô lập và không thể liên lạc? Ngoài oan hồn đòi mạng, Thẩm Chi Chi không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Bầu không khí đột nhiên thay đổi.

Người mẹ trẻ ôm chặt cô con gái nhỏ, không nói lời nào.

Còn Dương Tịch, từ đầu đến cuối không hề mở miệng, không hề giống tính cách thường ngày của anh ta.

Ngô Hoài Linh nhướng mày, biết có người bắt đầu do dự: "Vậy thôi bỏ đi."

Nhưng cô ta vẫn cảnh báo: "Sau khi vào phòng nhất định phải chú ý khóa cửa. Tốt nhất là tìm thứ gì đó để chặn lại."

"Nếu thứ đó muốn phá cửa xông vào, vật nặng chặn ở cửa cũng có thể cản trở một chút. Thật sự không được thì cứ la lớn lên.”

Nói thì là vậy nhưng đến lúc đó có ai đến cứu hay không thì chưa chắc.

So đi tính lại thì ngủ chung hay chia ra đều có rủi ro, chỉ là không cùng cấp độ.

Trong chốc lát, Thẩm Chi Chi cũng cảm thấy mình đã nói những lời không nên nói, có chút hối hận.

Ngu Tiên nói: "Không ai chắc chắn liệu cô ta chỉ tìm một người trong một đêm hay không, nhưng rõ ràng không chỉ nhắm một phòng. Cô ta có mục tiêu."

Có lẽ hoàn toàn không phải do có người trả lời câu hỏi hay câu trả lời đúng hay sai.

Cậu đoán: "Có lẽ chia ra sẽ tốt hơn. Ở cùng nhau ngược lại sẽ bị bắt gọn."

Dù sao đi nữa, Thẩm Chi Chi nghe xong những lời này thì trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, không còn quá bận tâm việc mình có nói sai hay không.

Sau khi Ngô Hoài Linh kể hết chuyện liên quan đến Sở Chính, Thẩm Chi Chi lấy hết can đảm, xung phong đi tìm manh mối.

Ngu Tiên suy nghĩ kỹ lại, dường như nhóm người này không hề có ý nghĩ muốn bỏ trốn. Ngược lại, dù sợ hãi hay hoảng loạn đến đâu, thậm chí là người mẹ trẻ trông có vẻ lo lắng và sốt ruột kia cũng không đề cập đến việc rời khỏi đây, như thể họ đã quên mất mình đang bị mắc kẹt vậy.

Không thể nói bên ngoài toàn là nước mà có thể hoàn toàn ngăn cản mọi người rời đi. Nếu có người thực sự sợ hãi đến mức tè ra quần thì dù bên ngoài là biển lửa họ cũng phải tìm cách vượt qua, chứ không phải ở đây bị con dao mềm có gai nhọn tra tấn.

Dù sao cũng không thể bình tĩnh quá mức như bây giờ.

Chẳng lẽ họ không sợ chết sao?

Ngu Tiên nắm chặt gậy dò đường, gõ nhẹ, đợi mọi người cùng nhau đi hết rồi cũng đứng dậy.

Cậu muốn đến nhà kho.

Còn việc cậu bị mù thì hoàn toàn không thể tìm thấy manh mối? Ngu Tiên nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn, mạnh mẽ phía sau đang theo sát mình, trong lòng liền có tính toán.

Đôi mắt miễn phí, không dùng thì phí.

Còn việc đôi mắt này có phải là của ác quỷ không? Ngu Tiên dùng gậy dò đường gạt tay người kia ra, mắt đỏ hoe thầm chửi trong lòng: “Đồ quỷ đói háo sắc.”