Khi đó, Thẩm Chi Chi hét lên, bạn trai cô là Dương Tịch nghe thấy liền chạy đến ôm cô đang run rẩy vào lòng, vừa vuốt tóc vừa hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Chi Chi không dám nói, chỉ nhắm mắt rồi chỉ ra bên ngoài.
Thế nhưng, điều thực sự khiến cô sợ hãi không phải là dòng sông nước kì lạ kia mà là cái xác mềm nhũn mà cô đã dẫm phải.
Nghe thấy bạn trai kinh ngạc lẩm bẩm, cô kỳ lạ mở to mắt, nhìn về nơi vừa dẫm phải, trong làn nước trong suốt chỉ có vài cọng cỏ dại chuyển động theo sóng nước.
Thẩm Chi Chi ngẩn ngơ một lát, cho rằng đó là ảo giác nên không kể lại với ai.
Nhưng bây giờ, cô run rẩy cắn ngón tay. Những hạt đá nhỏ trên móng tay đã bong ra, cô bắt đầu nghi ngờ, cái xác mà cô nhìn thấy hôm đó, có khi nào chính là cô gái trẻ bị gϊếŧ vào đêm hôm qua?
Thẩm Chi Chi vốn nhát gan, khi Ngô Hoài Linh bảo cô đi gọi Ngu Tiên và Thích Dã ra sân, cô còn bị Thích Dã làm cho sợ hãi. Không hiểu sao, khi cô chậm rãi đi đến hành lang, vừa hay lại bắt gặp Thích Dã mở cửa, phía sau hắn ta là Ngu Tiên với vẻ mặt yếu ớt kỳ lạ.
Thẩm Chi Chi chớp mắt, ánh nhìn vô thức dừng lại trên người Ngu Tiên. Cô cũng là người trưởng thành, trong lòng hiểu rõ, cho rằng Ngu Tiên bị Thích Dã chặn trong phòng. Do Ngu Tiên là người tàn tật không thể phản kháng nên đã bị Thích Dã chiếm tiện nghi.
Nghĩ đến đây, cô lại liếc nhìn Thích Dã vẫn luôn dính chặt lấy Ngu Tiên. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Thẩm Chi Chi rùng mình một cái. Ánh mắt đó thật đáng sợ.
Ngô Hoài Linh nhìn cô, rồi lại quay sang Ngu Tiên, hỏi: "Ngu tiên sinh, thứ đó đêm qua quả thật đã hỏi một câu phải không?"
Ngu Tiên khẽ “ừm” một tiếng, đáp thẳng: "Câu hỏi đó… chính là từ cuốn sách tranh đêm qua."
Để đề phòng, cậu không dám công khai nhắc lại câu hỏi đó.
Người mẹ trẻ đêm qua nghe thấy vậy thì vô cùng sợ hãi.
Họ mở cuốn sách tranh ra, nhưng không ai dám đọc, chỉ nhìn cô gái đang che mặt khóc trong sách, như thể cô ấy sẽ biến thành một con quái vật hung ác nhào tới tấn công họ vào giây tiếp theo.
Những người khác có thể nhìn và đọc bằng mắt, nhưng Ngu Tiên không nhìn thấy, cậu vô thức nhíu mày vì không đọc được thông tin hữu ích.
Vẻ ngoài yếu ớt, bất lực của chàng thanh niên đẹp trai quả thật rất khó chịu, nhưng ai cũng quý trọng mạng sống, ai trong lúc này lại sẵn lòng chăm sóc mỹ nhân mà bất chấp tính mạng của mình chứ?
Thích Dã cầm lấy cuốn sách tranh, trầm giọng nói: "Để tôi."
Ngô Hoài Linh chậm một bước, bàn tay còn đang dừng lại giữa không trung. Cô cũng không ngại ngùng, thản nhiên rút tay về dưới ánh mắt của những người khác.
"Thỏ đen suy nghĩ một lát, hỏi: "Có phải cậu từ bờ sông đến không?""
Ngu Tiên lắng nghe hắn ta đọc một cách không nhanh không chậm, giọng nói trầm ấm, từ tính có một sức mạnh khiến người ta an tâm.
"Cô gái ngửa mặt lên, khuôn mặt sưng phù như quả bóng bay: "Ừm." Thỏ đen vui vẻ nói: "Vậy thì nước đã gϊếŧ cậu rồi!""
Câu trả lời này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của Ngu Tiên, nhưng lại hợp lý đến kì lạ. Tuy nhiên, liệu có ai thực sự dám dùng câu trả lời này không? Nhỡ đâu chọc giận cô gái ma nước rõ ràng là bị người khác mưu sát chết đuối thì sao?
Như hiểu được sự nghi ngờ của cậu, Thích Dã không dừng lại, tiếp tục đọc: "Trên mặt cô gái chảy xuống hai vệt máu, cô ấy vượt qua dòng nước đi đến trước mặt thỏ đen, nhưng lại dừng lại giữa chừng, nghi hoặc nghiêng đầu: "Cậu là một con thỏ chết.""
Cuốn sách tranh đột ngột dừng lại ở đó.
Trang cuối cùng là hình minh họa cho những câu nói này, cô gái nằm sấp dưới đất nghiêng đầu, còn con thỏ đen chưa từng lộ diện cuối cùng cũng xuất hiện, nó rất to lớn, thân hình đen kịt, khi nhìn xuống con ma nước thì trông như thể một cú giẫm chân có thể nghiền chết cô ta.