"Còn có bao nhiêu người biết chuyện này?"
"Bức tranh đó... là vẽ chân dung tôi sao?"
Hệ thống có chút bất ngờ. Nó vốn nghĩ Ngu Tiên sẽ không để ý đến những chi tiết như vậy, nhưng quả nhiên, những người càng trầm thì lại càng thận trọng.
Một nhân vật được định sẵn là thiếu gia liệu có cần sự thận trọng này không? Hệ thống nghĩ một lúc, cảm thấy biểu hiện của Ngu Tiên lúc này rất phù hợp với thiết lập hình tượng nhân vật liền tiếp tục đứng ngoài quan sát.
Trong mắt cậu trống rỗng, ánh mắt lờ đờ, khóe mắt vương chút đỏ ửng khẽ lay động, như cánh bướm chực bay. Thích Dã nhìn vào đồng tử phản chiếu khuôn mặt mình, tặc lưỡi một tiếng, không muốn tiếp tục trêu chọc một người mù: "Chỉ có tôi biết."
Chỉ có hắn ta?
Ngu Tiên siết chặt cây gậy như đang cố nắm lấy cọng rơm trên mặt nước. Tại sao chỉ có Thích Dã từng thấy? Hắn ta và người bạn trai Hạ Thâm của nhân vật này có mối quan hệ gì?
Ngu Tiên giống như một người mù đang đi trong màn sương dày, mà Thích Dã lại đúng lúc này đưa cho cậu một chiếc gậy chống đủ sức để lần đường đi tiếp.
"Vậy anh kéo tôi đến đây chỉ để nói với tôi những điều này sao?" Ngu Tiên cụp mắt: "Còn gì nữa không?"
"...Không phải trước giờ cậu luôn lạnh lùng vô tình sao? Khi Hạ Thâm còn sống, cậu chẳng hề để tâm chút nào, tại sao sau khi hắn chết rồi thì cậu lại yêu hắn?" Ánh mắt thâm sâu, Thích Dã cố chấp muốn có được một câu trả lời, nhưng rồi lại tự mình chuyển chủ đề, như thể đang sợ hãi điều gì đó: "Hôm qua, tôi thấy Sở Chính đã đi vào nhà kho phía sau."
Trong khi đó, cái bóng đen dừng lại ở bên trái Ngu Tiên, nhưng không ai có thể nhìn thấy nó. Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn chằm chằm vào người trước mặt, vừa như thương tiếc vừa ghê tởm. Những ngón tay đen kịt như củi khô chạm nhẹ lên gương mặt Ngu Tiên qua không khí, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên động mạch đang đập của cậu.
Nóng.
Còn sống.
Của ta.
"Ở trong đó, các người đã nói gì?"
Thích Dã không dám hỏi thêm. Ngu Tiên cũng dễ dàng né tránh câu hỏi khiến hắn cau mày.
Cậu chọn lọc kể lại một chi tiết quan trọng. Đó là việc Sở Chính bất ngờ tìm thấy một mảnh giấy ướt sũng trong túi. Còn chuyện hắn ta phát hiện ra điều bất thường trong kho thì cậu cố tình giấu đi. Dù đến giờ Thích Dã vẫn chưa có dấu hiệu nguy hiểm nhưng để đề phòng, Ngu Tiên vẫn chọn cách giấu một phần thông tin.
Thích Dã trầm ngâm: "Cái chết của Sở Chính chắc hẳn có liên quan đến mảnh giấy đó."
"Chiều nhận được mảnh giấy, tối bị cái thứ gọi là quỷ gϊếŧ chết mà không để lại dấu vết." Hắn ta đột nhiên hạ giọng: "Cậu tin không?"
Ngu Tiên gật đầu: "Có liên quan. Nhưng không chắc là do người tối qua gϊếŧ."
Thích Dã liếc nhìn cái bóng ngay phía sau gót chân Ngu Tiên: "Tối nay còn ngủ được không? Muốn ở cùng tôi chứ?"
Cái bóng đó xuất hiện đột ngột, đúng lúc Thích Dã hỏi Ngu Tiên có tin không. Người đến quay lưng về phía ánh sáng hành lang, vừa đúng lúc che khuất ánh sáng và lỗ khóa trên cánh cửa.
Mặc dù bên ngoài trời nắng chói chang, nhưng trong phòng Thích Dã rèm cửa được kéo kín mít không để lọt một tia sáng nào, chỉ có một chiếc đèn bàn tối màu vẫn đang bật. Sự thay đổi tức thì ở khe cửa và lỗ khóa không ngoài dự đoán đã bị hắn ta chú ý.
Có người đang lén nhìn, hay nói đúng hơn là có người đang nghe trộm.
Hiện tại đã là giữa trưa, đã vài giờ trôi qua kể từ khi thi thể của Sở Chính được tìm thấy.
Mặt trời mùa xuân treo cao trên bầu trời, nhưng lại như mỏ chim ưng cắn xé da thịt, chỉ đơn giản là khiến người ta cảm thấy nhói đau.
Thẩm Chi Chi đứng dưới bầu trời bao la không bờ bến này, sống lưng không ngừng lạnh toát, thậm chí có chút mờ mịt.
Phải chăng mọi chuyện đã bắt đầu sai lệch kể từ buổi sáng hôm ấy khi cô bước ra khỏi cổng sân thì dẫm phải một vũng nước?