Chương 17

Giận vì cậu vẫn mãi không quên người đã chết, thương vì xót xa cho một thiếu gia được nuông chiều từ bé lại bị tình yêu hành hạ đến mức tiều tụy như bây giờ…

Nhìn hàng lông mày như được tô bằng mực đậm đó, Thích Dã như bị ma xui quỷ khiến mà cúi đầu, lợi dụng đôi mắt vô hồn của Ngu Tiên phản ứng chậm chạp, chạm vào đôi môi đầy đặn mọng nước kia.

Ngọt quá.

Quả nhiên hắn ta đoán không sai.

Ngu Tiên mặt đầy khó chịu đẩy Thích Dã ra.

Thích Dã đứng vững lại: "Nếu cậu còn muốn biết chuyện của Hạ Thâm thì đừng chống đối như vậy."

Vẻ mặt Ngu Tiên thoáng khựng lại, nhưng trong lòng cậu vẫn đang tính toán giá trị thông tin nhận được sau khi phản kháng hoặc thuận theo Thích Dã.

Cuối cùng, cậu dường như thỏa hiệp, không có hành động thái quá nào nữa. Chỉ như một con chim bị giật mình, Ngu Tiên nép mình ra phía sau với khuôn mặt lạnh tanh, để mặc cho Thích Dã tỉ mỉ quan sát.

"Anh đã nói là sẽ kể cho tôi nghe."

Thích Dã ừ một tiếng, nghĩ thầm cái người lạnh lùng cứng đầu này cũng có lúc nghiến răng nhẫn nhịn ngoan ngoãn như vậy. Nhưng không ngờ khi nhìn kỹ lại, Ngu Tiên vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng như gió xuân se lạnh, trên đó vẫn còn vương vài cành mai đỏ.

Có nên tiết lộ chuyện này không? Thích Dã trầm tư một lát.

Ngu Tiên không tin hắn ta, theo thói quen lướt nhìn một cách hờ hững vào một điểm rồi thăm dò: "Anh nói trước đi."

Ngắn gọn súc tích, cứ như nói thêm vài câu là sẽ bị hắn ta ăn thịt vậy. Thích Dã khịt mũi cười khẩy, tính cách lạnh lùng thế này không biết làm sao lại quyến rũ được cái tên khốn Hạ Thâm đó.

Thích Dã nhất thời cũng không nghĩ ra chuyện gì khác liên quan đến Hạ Thâm. Hắn ta và Hạ Thâm chỉ có duy nhất một lần tiếp xúc trực tiếp là với bức tranh kia, còn lại đều là thông tin hắn ta moi móc được suốt mấy năm qua.

Nghĩ một chút, hắn ta trầm ngâm nói: "Hạ Thâm có một thói quen kỳ lạ, đúng không?"

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không cảm xúc nhưng tràn đầy sức sống của Ngu Tiên, Thích Dã nói: "Cậu biết đấy, hắn thích vẽ tranh."

Hắn ta dụ dỗ, từng câu chữ như những hạt ngọc trai tròn xoe lăn ra: "Tranh của hắn có một ma lực đặc biệt."

Nhìn Ngu Tiên không kìm được mà mở to mắt, Thích Dã rõ ràng là người nói ra trước nhưng càng nói càng rợn người, cảm thấy cổ họng mình ngày càng nghẹn lại: "Cậu biết mà. Sao cậu có thể không biết chứ?"

Ngu Tiên dù có bình tĩnh đến đâu cũng không ngờ đến tình huống này, trong khoảnh khắc cũng không kịp phản ứng lại, ngay cả đôi môi đỏ mọng vốn luôn mím chặt cũng hơi hé mở.

"Tranh… sẽ thành thật."

Hệ thống: [Hắn ta nói thật.]

Ngu Tiên: "Tôi biết sao?"

Thích Dã nghĩ cậu đang nói chuyện với mình, thấy vẻ mặt không thể tin được của Ngu Tiên, hắn ta hừ lạnh một tiếng: "Không muốn thừa nhận sao? Hay nghĩ rằng các người có thể giấu được mọi người?"

"Cậu nghĩ tôi hoàn toàn không biết gì sao?" Thích Dã có chút thất thần, hắn ta nhớ lại ba năm trước khi mình vô tình lạc vào triển lãm tranh của Hạ Thâm. Lúc xông lên tầng hai vốn bị cấm, hắn ta đã nhìn thấy một bức chân dung.

Sống trong mơ hồ suốt mấy năm, trước mắt Thích Dã chợt lóe lên ánh sáng rực rỡ, đầu óc bỗng chốc trở nên minh mẫn.

Chính từ lúc đó, hắn ta mới biết những bức tranh của vị họa sĩ nổi tiếng kia lại có ma lực như vậy.

Hạ Thâm có từng nghĩ đến hậu quả mà những bức tranh của mình sẽ gây ra không? Hắn chắc chắn không nghĩ đến nên mới bất cẩn như vậy.

Thậm chí cho đến khi bị hại, bị người ta căm hận đến mức lột da rút gân, mỡ trên người bị luyện thành màu vẽ, da bị dùng làm giấy vẽ, máu hòa với nước để ninh xương, ninh đến mềm nhũn rồi ném cho chó dữ… thì hắn cũng không kịp tận dụng tốt ma lực này.

"Anh nhìn thấy những bức tranh đó ở đâu?" Ngu Tiên siết chặt lòng bàn tay, dù thế nào đi nữa, đây tuyệt đối là một manh mối quan trọng.