Chương 16

Chết rồi. Chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Không biết ai đó đã nuốt nước bọt, mọi người chỉ cảm thấy dưới chân như có đá buộc chặt vào chân mình, không thể nhúc nhích, như rơi vào hầm băng.

Thích Dã, người đứng đầu, chắc hẳn là người chịu tác động lớn nhất, nhưng hắn ta lại thản nhiên liếc nhìn Ngu Tiên, nhận thấy đôi mắt vô hồn của cậu, bèn mím chặt môi nói: “Sở Chính chết rồi.”

Ngu Tiên nghe ra giọng của hắn ta, người đàn ông này ngay từ ngày đầu tiên đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu, dù là những bước chân chính xác khi đến phòng cậu, hay cái nhìn quan sát như có như không của hắn ta. Thích Dã dường như rất quan tâm đến cậu.

Sở Chính chết rồi.

Ngu Tiên đã lường trước được điều này, nhưng hắn ta chết như thế nào? Có phải do người phụ nữ đêm qua gϊếŧ chết không?

Cậu bị tổn thương thị lực, không thể nhìn rõ, chỉ biết một bóng đen mơ hồ nằm ngang trên giường cùng với mùi máu tanh thoang thoảng.

Lúc này chẳng còn ai có tâm trạng ăn sáng nữa. Còn người mẹ kia, ngay khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng đã bịt mắt con gái và bế cô bé chạy khỏi chỗ đó.

Cô ấy không thể để con bé nhìn thấy thứ này được.

Thẩm Chi Chi không chịu nổi nữa, lao tới đóng sầm cửa lại. Mọi người không nhìn thấy thi thể nữa cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có người hỏi: “Thi thể này… phải làm sao đây?”

Ngô Hoài Linh ngập ngừng: “Chôn đi… Dù sao người cũng đã chết rồi, được an táng mới tốt.”

Một vài người vội vàng lùi lại: “Tôi không dám chạm vào người chết đâu!”

Thích Dã thờ ơ với những chuyện này, chỉ trầm giọng nói: “Cứ để anh ta ở trong đó đi, đừng ai vào nữa.”

Thẩm Chi Chi chỉ cần nghĩ đến việc có người chết ở ngay cạnh phòng mình là cả người đã khó chịu, trong lúc hoảng loạn liền kéo tay bạn trai đi thẳng.

Còn Ngô Hoài Linh thở dài một hơi, bất lực nói: “Giải tán trước đi. Mọi người đi ăn chút gì lót dạ, đợi bình tĩnh lại rồi tính tiếp.”

Người mẹ ở đại sảnh tính tình lương thiện, đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, chỉ chờ mọi người đến.

Ngu Tiên ngửi thấy mùi ngũ cốc sữa chua trái cây thơm lừng lan trong không khí. Cái bụng đã nhịn đói cả đêm khiến đầu óc cậu càng tỉnh táo hơn.

Nhưng bước chân của cậu chậm chạp nên đợi mọi người vội vã rời khỏi hành lang thì Ngu Tiên mới chỉ vừa đi qua khúc cua.

Thích Dã phía sau không nhúc nhích, đôi mắt đầy vẻ hoang dã đảo qua đảo lại sau gáy của chàng trai trẻ. Khi nhìn thấy vết cắn đã lành gần hết, hắn ta nghiến chặt quai hàm, hàm răng sắc bén cọ sát nhau nhưng vẫn không thể xua đi cái cảm giác ngứa ngáy đó cùng với cơn khát cào cấu dạ dày.

Và rồi…

Một tay hắn ta vòng qua eo Ngu Tiên, trực tiếp lôi người vào phòng mình.

Thích Dã vốn ít nói nên khi mở miệng thì giọng khàn khàn, hơi nóng từ cổ họng phả vào sau tai Ngu Tiên. Hắn ta cũng không đợi người ta phản ứng lại, cũng không có ý thức mình đang bắt nạt người mù, chỉ cảm thấy cơ thể đang run rẩy không tự chủ dưới tay mình đặc biệt mềm mại:

“Này, tôi nhớ cậu.”

“Cậu đến tìm hắn ta, đúng không?” Thích Dã cúi đầu, vầng trán đầy đặn chạm vào trán Ngu Tiên: “Đã mấy năm rồi, cậu vẫn chưa quên hắn ta sao?”

Bóng đen vẫn lặng lẽ nhón chân đi theo sau Ngu Tiên đột nhiên ngẩng đầu lên, trầm lặng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Thích Dã nói tiếp: “Người đã chết mấy năm rồi, đến tro cũng chẳng còn.”

Thích Dã xem xét Ngu Tiên: “Tôi đã nhìn thấy thi thể của hắn ta. Xương cốt đã mục nát, ngay cả chó cũng không thèm ăn.”

Ngu Tiên vừa nghe, liền vặn ngược tay Thích Dã, dường như cuối cùng đã có hy vọng, vội vàng nói: “Anh đã gặp anh ấy?”

Thích Dã ghì cậu, hỏi: “Tôi nói cho cậu biết thì tôi được lợi gì?”

Hắn ta nhìn thấy vị thiếu gia từng cao cao tại thượng ngày nào vì một người bạn trai cũ mà mất hết bình tĩnh, trong lòng vừa tức giận lại vừa xót xa.