Một lúc lâu sau, nhãn cầu đầy tơ máu trong lỗ khóa di chuyển đi, tiếng lê lết lại vang lên, đến căn phòng tiếp theo.
Người phụ nữ ghé sát vào từ lỗ khóa trừng mắt nhìn chằm chằm người trên giường. Khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của người đó, cô ta nhe răng cười.
“Nói cho ta biết, là ai đã gϊếŧ ta?”
Tiếng cửa từ từ bị đẩy ra, vang vọng trong một không gian tĩnh mịch như tiếng sét đánh.
Thẩm Chi Chi nghe tiếng cửa phòng bên cạnh kẹt kẹt mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn tái mét vì sợ hãi, cô ấy rụt mình trốn trong chăn, vểnh tai nghe ngóng tiếng động bên cạnh nhưng sau đó thì không còn bất kì âm thanh nào nữa.
Cứ như vậy, cô trợn mắt đợi đến sáng.
Ngày hôm sau, khi ánh sáng ban ngày vừa ló rạng, cặp mẹ con ở tầng hai đi xuống.
Cô bé vừa nhảy chân sáo vừa chạy đến trước cửa phòng Thẩm Chi Chi, gõ nhẹ: “Chị Thẩm ơi, mẹ em làm ngũ cốc rồi, chị ra ăn sáng đi ạ!”
“Chị Thẩm? Chị Thẩm ơi?”
Mở cửa ra, Thẩm Chi Chi mặt mày tái mét, yếu ớt cười với cô bé.
Có cô bé dẫn đầu, những người khác nghe thấy tiếng động, thấy không có chuyện gì xảy ra cũng lần lượt bước ra khỏi phòng.
Ngu Tiên tìm thấy cây gậy dò đường đặt nghiêng bên giường. Khi chạm vào cảm giác lạnh lẽo đó, lòng cậu cũng trở nên lạnh buốt.
Khi cậu ra khỏi phòng, đã có vài người tụ tập bên ngoài căn phòng bên cạnh, bàn tán xem có nên vào trong không.
Người mẹ đang ôm con gái lo lắng hỏi: “Đêm qua có chuyện gì vậy?”
Thẩm Chi Chi lắc đầu không nói.
Ngược lại, Ngô Hoài Linh là người sống ở trong cùng đã lên tiếng. Cô kể chi tiết lại những gì đã xảy ra vào nửa đêm cho người mẹ kia nghe. Khi nhận thấy cô bé trong lòng mẹ dường như đang run rẩy, cô bèn nuốt những suy đoán còn lại vào bụng.
Người mẹ ấy im lặng một lúc, nhìn vào tên dưới biển số phòng, hỏi: “Vậy, các chị vẫn chưa gặp anh Sở này phải không?”
“Liệu có phải là trò đùa ác ý gì đó không?” Cô nâng đứa con trong lòng lên, tay có vẻ hơi mỏi.
Thẩm Chi Chi nói: “Tuyệt đối không thể là trò đùa được!”
Cô có phần hơi kích động. Cô bé tò mò nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô ấy, hình như hôm nay cô ấy không đeo chiếc nơ bướm màu đỏ to sụ đó nữa.
Thẩm Chi Chi vuốt mặt: “Đêm qua cô ta hỏi đầu tiên là anh Ngu phòng số 1. Tôi tin anh Ngu cũng sẽ không nghĩ đó là trò đùa.”
“Chỉ cần trải qua rồi… thì sẽ không còn nghĩ đó là giả nữa đâu.”
Cô tựa vào cánh tay rắn chắc của bạn trai. Cả đêm qua cô không ngủ, cứ thấp thỏm dõi theo động tĩnh của phòng số 2, không dám chớp mắt lấy một lần. Bây giờ, cô đã hoàn toàn kiệt sức.
“Vậy thì…” Ngô Hoài Linh ngừng lại, nhìn về phía Ngu Tiên, hỏi: “Tại sao người phụ nữ đó lại không vào phòng số 1?”
Ngu Tiên bị cô ta nhắm đến nhưng không hề vội vàng, mà lạnh lùng hỏi lại: “Tại sao các người không vào xem thử?”
Ở đây chỉ có một người họ Sở. Ngu Tiên dùng gậy dò đường gõ vào cánh cửa đó: “Dù Sở Chính có bất tiện đến mấy thì hắn ta cũng là một người đàn ông có khả năng phản kháng. Tại sao đêm qua người phụ nữ đó vào rồi lại không có động tĩnh gì nữa?”
Thấy Ngô Hoài Linh còn muốn nói gì đó, Thích Dã, người vẫn luôn im lặng quan sát từ nãy đến giờ, tiến lên, lạnh lùng nói: “Muốn nói gì thì cứ để xem người trước rồi hẵng nói.”
Hắn ta là người cao lớn nhất ở đây. Lời này vừa thốt ra thì không ai tiếp tục nói nữa, chỉ thấy anh ta dứt khoát mở cửa phòng số 2, thậm chí còn không dùng đến chìa khóa.
Trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt của tất cả mọi người đều đông cứng lại.
Sở Chính đang nằm nghiêng trên giường, mặt hướng ra ngoài cửa, sắc mặt tái nhợt, dưới trán là đôi mắt chỉ còn lại hai hốc đen sì, khi ánh sáng chiếu vào, còn có thể theo vài tia sáng nhìn thấy thịt đỏ tươi trong hốc đen đó!