Và ánh mắt ẩm ướt, u ám kia thong thả di chuyển từ tấm lưng với những đường nét đẹp đẽ của Ngu Tiên sang vết thương đó, rồi lạnh lẽo cười khẩy một tiếng.
Đồng hồ quả lắc ngừng kêu cùng lúc với giọng nói lạnh lùng vô tình của hệ thống vang lên:
[Ngày thứ hai.]
Mới chỉ là ngày thứ hai sao?
Ngu Tiên ngẩng đầu lên. Không đúng, tại sao hệ thống lại nói hôm nay mới là ngày thứ hai?
Có gì đó không ổn.
Trong màn đêm tối đen, cửa sổ mở tung thổi vào luồng gió nóng bức, nhưng không có một tiếng côn trùng kêu.
Cái cổ bị bàn tay bóp quá mạnh, ở nơi Ngu Tiên không nhìn thấy đã xuất hiện một mảng lớn vết bầm tím, cậu chỉ cảm thấy cổ họng đau rát khó chịu, bèn nhẹ nhàng trở mình, từ từ rụt vào trong chăn, lộ ra đôi mắt đen láy tuyệt đẹp, vì sắc đêm u tối mà càng trở nên mềm mại.
Chân nóng quá, Ngu Tiên lạnh lùng cau mày, vùi mình vào chiếc gối mềm mại, khẽ duỗi bắp chân trái trơn nhẵn để hóng mát một chút.
Bàn chân trái nóng bức vừa duỗi ra khỏi chăn liền bị không khí lạnh bao vây, thần kinh căng thẳng của Ngu Tiên cũng thoáng thả lỏng. Chân phải cũng theo đó duỗi ra ngoài nhưng ngay lập tức đạp trúng một vật lạnh buốt như sắt giữa mùa đông.
Cảnh tượng quen thuộc này khiến Ngu Tiên giật mình, hai chân theo bản năng đá loạn về phía trước nhưng lại không chạm được vào thứ gì.
Cậu ngồi dậy, chăn tuột ra khỏi người, khom lưng nằm sấp trên giường. Trong một không gian tối đen không có lấy một tia sáng mờ ảo, sống lưng căng thẳng kéo dài về phía sau tạo thành những đường cong trắng ngọc, giống như một dòng sông trắng sữa chảy dọc qua hai hõm eo, uốn lượn xuống dưới.
Ngu Tiên cẩn thận duỗi ra những ngón tay thon dài, đẹp đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng, nhưng cậu không chạm được vào thứ gì, chỉ có thành giường lạnh lẽo. Mọi thứ như thể chỉ là một ảo ảnh.
Cậu không biết mình đã ngồi ở đó bao lâu, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Yên tĩnh đến rợn người. Trong sự tĩnh lặng tột độ này, một âm thanh kéo lê không thể phớt lờ vang lên, đang tiến dần về phía này.
Khi khoảng cách càng gần, âm thanh đó càng chói tai, như thể một vật nặng nào đó đang bị kéo lết trên mặt đất, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng "bịch bịch" của nước, giống như miếng bọt biển ướt đẫm bị đè bẹp và ma sát trên mặt đất.
Âm thanh dừng lại.
Vật nặng kia dựa vào cánh cửa, phát ra tiếng cọt kẹt.
"Cốc cốc." Cửa bị gõ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ngu Tiên khiến sau gáy cậu lạnh toát. Cậu cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo, độc ác và đáng sợ từ phía bên kia cánh cửa đang nhìn chằm chằm vào mình.
Đồng thời là một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của một người phụ nữ: "Nói cho ta biết, là ai đã gϊếŧ ta?"
Nói là phụ nữ thì cũng không hẳn chính xác, đó là một giọng nói ngọt ngào như thiếu nữ nhưng lại khàn đặc như đã lâu không cất tiếng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Trước đó có nói, lỗ khóa cửa phòng này rất lớn, đủ để nhìn xuyên qua.
Cô ta không nhận được câu trả lời, im lặng một lát rồi áp sát đôi mắt đỏ ngầu chặn kín giữa lỗ khóa, nhãn cầu lồi ra giật giật qua lại.
Đèn hành lang sáng suốt đêm, khe cửa phía dưới vốn còn hắt ra ánh sáng. Nhưng kể từ khi cô ta đến, khe cửa phía dưới hoàn toàn tối đen.
Ổ khóa bắt đầu vang lên tiếng sột soạt.
Không nhận được phản hồi, người phụ nữ dường như nổi giận.
“Rầm! Rầm!”
“Rầm rầm rầm rầm!!!”
Cô ta điên cuồng đập cửa, tiếng thịt đập mạnh vào cánh cửa đinh tai nhức óc, những mảnh gỗ vụn phía trên cũng rơi lả tả không ngừng.
Tiếng động lớn ầm ĩ đó đánh thức tất cả mọi người trong đêm khuya, nhưng trớ trêu thay, không một ai dám lên tiếng giữa cơn hỗn loạn đó.
Qua một lúc, ngay khi Ngu Tiên cảm thấy cánh cửa sắp không chịu nổi, bên ngoài không còn động tĩnh nữa.
Ngu Tiên không dám nhúc nhích.