Cảm giác tê dại, buốt tận xương tủy khiến Ngu Tiên không kìm được run rẩy. Cậu im lặng một lúc, cảm nhận cơn ngứa ngáy như kiến bò dưới da, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ đây là hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt sao?"
Hệ thống đáp lại:
[Đúng vậy, chỉ là khác với định nghĩa thông thường một chút.]
Ngu Tiên mím môi, hàng mi đen dài run lên dưới dòng nước đang xối mạnh.
"Những thiết lập này chỉ tồn tại trong phó bản này thôi, hay là..."
Hệ thống có chút thương hại:
[Thiết lập ban đầu là thiết lập mặc định của cậu, sau này sẽ không thay đổi. Chỉ có điều khoản thứ ba sẽ được điều chỉnh ngẫu nhiên về mặt thuộc tính tùy theo từng phó bản.]
Điều thứ ba?
Nghĩ đến thiết lập “bạn trai” kia, Ngu Tiên không đứng vững được nữa.
Đầu ngón tay hồng hào vì nước nóng cuối cùng cũng chạm được vào công tắc vòi sen lạnh ngắt. Còn chưa kịp nhấn xuống, Ngu Tiên đã nghe thấy một tiếng động rõ ràng vang lên.
Cây gậy dò đường của cậu đã rơi xuống đất.
Giờ phải làm sao đây?
Âm thanh đó vang lên bên tai Ngu Tiên chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Phải biết rằng hiện giờ cậu đang phải dựa hoàn toàn vào cây gậy dò đường đó mới có thể đi lại thuận lợi.
Khuôn mặt vốn bình tĩnh giờ đây cuối cùng cũng hiện lên chút hoảng loạn. Ngu Tiên bước ra mấy bước, đến chỗ sàn nhà lạnh lẽo và trơn trượt, ngồi xổm xuống đất tỉ mỉ tìm kiếm cây gậy.
Sàn nhà toàn là nước, cậu cũng chẳng quan tâm bẩn hay không, chỉ mò mẫm khắp nơi. Răng cắn chặt môi đến mức gần như sắp rách cả da.
Đây chính là cuộc sống của người mù sao? Ngu Tiên vô thức liên tưởng đến những người mù mà cậu từng gặp trước đây, dường như họ hiếm khi xuất hiện trước mặt mọi người trong cuộc sống.
Tay cậu đã dính đầy nước, cảm giác ướŧ áŧ thật khó chịu. Ngu Tiên nghiến răng, sờ phải một vật lạnh đến run người.
Đúng lúc cậu định thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện vật đó động đậy.
Nó động đậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ngu Tiên còn chưa kịp phản ứng, cậu đã bị hất mạnh ra, sàn nhà cứng ngắc, lạnh lẽo, gần như muốn bẻ gãy eo người ta.
Bàn tay đang nắm lấy cổ cậu lạnh đến mức giống như xác chết, ghì chặt Ngu Tiên, không chịu rời đi một chút nào.
Ngu Tiên bị nước lạnh làm cho run lên bần bật, hơi thở cũng bị chặn lại. Thứ đó dường như rất hài lòng, di chuyển qua lại phía sau cổ cậu.
"Ưm!"
Dường như cậu sắp bị bóp chết. Ngay khi ánh sáng lờ mờ gần như khiến người ta choáng váng xuất hiện, bàn tay đó cuối cùng cũng rời khỏi cổ Ngu Tiên. Cậu thở hổn hển, điên cuồng hít oxy, như thể giây tiếp theo sự sống sẽ bị cắt đứt ngay lập tức.
Tiếng cười khằng khặc chợt vụt qua, Ngu Tiên chỉ cảm thấy một vật giống móng tay lướt qua vết cắn ở sau gáy. Cảm giác bỏng rát lập tức ập đến.
Lỗ thoát nước vẫn còn chảy ào ào. Ngu Tiên mơ hồ mở mắt, chỉ thấy ánh sáng khó khăn lắm mới có được bắn vào đôi mắt nửa mù của cậu.
Ý thức dần trở nên mờ mịt.
Cho đến khi bị tiếng đồng hồ quả lắc trong sảnh khách trọ đánh thức, Ngu Tiên mới nhớ ra rằng thứ cứ cào qua cào lại ở cổ mình lúc đó là móng tay của con người.
Còn cơn đau rát như bị thiêu cháy kia...?
Ngu Tiên đưa tay sờ lại vết thương. Khi chạm vào chỗ sưng tấy và viêm nhiễm kia, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Cậu không muốn nghĩ tại sao mình lại nằm trên giường, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn một cách kì lạ. Cảm giác ấy như bám riết không rời, khiến cổ họng cậu nghẹn lại đến mức buồn nôn, yết hầu chuyển động lên xuống liên tục.
Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ bất lực, yếu đuối của mình bị người khác nhìn thấu, thậm chí còn bị đe dọa trắng trợn như vậy, răng của Ngu Tiên nghiến chặt.
Cậu tức đến mức toàn thân run rẩy, khẽ nức nở vùi đầu vào giữa hai đầu gối, thậm chí chẳng còn tâm trí nào để nghĩ xem có ai khác trong phòng hay không.