Cô bé chớp chớp mắt, nhìn quanh một lượt, bắt gặp một chị gái có chiếc nơ đỏ to trên đầu đang gượng gạo mỉm cười với mình.
Cô bé đáp lại bằng một nụ cười, rồi quay sang nũng nịu kéo tay mẹ: “Con muốn nghe tiếp cơ.”
Người mẹ thở dài, tiếp tục đọc: “Thế là chú quyết tâm trở về khu rừng.”
Mẹ lật trang: “Trên đường đi, chú gặp một cô gái mặc váy trắng tinh, đang gục bên bờ sông khóc không ngừng.”
“Cô gái ấy có mái tóc xám dài ngang vai rất đẹp, trên tay đeo chiếc vòng ngọc bích màu cam bóng loáng, trông rất lộng lẫy.”
Khi người mẹ đọc đến đây, cô bé nhận thấy người đàn ông đang khoác tay chị gái đeo nơ đỏ bỗng nhiên thay đổi sắc mặt.
“Thỏ đen suy nghĩ một lát, rồi hỏi từ bên kia bờ sông: ‘Cô gái xinh đẹp, vì sao cô lại khóc?’”
Người mẹ uống một ngụm nước để làm ẩm cổ họng, xoa đầu cô bé, rồi lật trang đọc: “Cô gái ngừng khóc, bỏ tay đang che mặt lau nước mắt xuống, nhưng không ngẩng đầu lên, chỉ khàn giọng hỏi: ‘Nói cho tôi biết, ai đã gϊếŧ tôi?’”
Sắc mặt người mẹ thay đổi, không muốn tiếp tục đọc cho cô bé nghe nữa.
Cô ấy kiên quyết khép cuốn sách tranh lại, tiện tay đặt nó vào tủ sách trong đại sảnh, rồi nói với cô bé vẫn đang ngóng trông: “Hôm nay đọc đến đây thôi nhé Niếp Niếp, đến giờ đi ngủ rồi.”
Cô bé bĩu môi, thất vọng gật đầu, chào hỏi những người khác trong đại sảnh rồi nhanh chóng chạy lên cầu thang.
Thẩm Chi Chi chỉnh lại chiếc nơ đỏ trên đầu, thắc mắc nói: "Quyển truyện tranh này sao lại kỳ lạ vậy? Không giống dành cho trẻ con đọc chút nào."
Quyển truyện là do mẹ cô bé tìm thấy trong tủ sách ở đại sảnh. Không thể cưỡng lại lời nài nỉ của cô bé, lại nghĩ rằng không khí hôm nay quá nặng nề, cô mới khẽ đọc cho con nghe.
Bạn trai của Thẩm Chi Chi mặt mày cứng đờ: "Khách sạn này còn cái gì là bình thường nữa không?"
Ngô Hoài Linh ngồi trên ghế sofa gỗ đỏ, từ sau bữa trưa tập hợp mọi người vẫn không nói một lời, cuối cùng cũng lên tiếng: "Cả buổi chiều rồi, có ai gọi điện thoại ra ngoài được chưa?"
Im lặng.
Người đàn ông cao lớn đứng ở góc đi ra: "Đã gọi được một lần, nhưng bị ngắt máy."
Không biết bây giờ là mấy giờ, Ngu Tiên đã có chút buồn ngủ. Cậu vốn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, liền đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa đơn duy nhất. Cậu muốn về phòng rồi.
Tiếng gậy dò đường gõ lạch cạch vang lên liên tục. Cho đến khi âm thanh biến mất hoàn toàn, không còn nghe thấy nữa, Thích Dã mới thu tầm mắt lại, quay về đứng ở góc phòng, không để ý đến mấy người đang hoảng loạn kia nữa.
"Tách tách."
"Tách tách."
Hành lang liên tục có tiếng nước rỉ ra. Ngu Tiên khẽ nhíu mày, không bận tâm đóng cửa lại, ngăn cách âm thanh ở bên ngoài cánh cửa.
Xoa xoa cổ, Ngu Tiên xác nhận vị trí nhiều lần rồi mới đặt gậy dò đường xuống. Cậu di chuyển tay lên cổ áo, cẩn thận cởi cúc.
Hệ thống có chút kỳ lạ:
[Cậu định tắm à?]
Ngu Tiên chậm rãi gật đầu.
Hệ thống nhất thời cũng không biết có gì đó không ổn, im lặng một cách kỳ quái.
Cởϊ áσ sơ mi và quần, Ngu Tiên lại cầm lấy chiếc gậy dò đường.
Khi chạm được vào cây gậy, hơi thở mà Ngu Tiên vẫn nín bấy lâu cuối cùng cũng từ từ thở ra. Bây giờ, dường như chỉ có cây gậy lạnh lẽo này mới có thể mang lại cho cậu cảm giác an toàn để bình tĩnh lại.
Vào phòng tắm, cậu lại mò mẫm trên tường.
Hệ thống không thể chịu đựng được nữa, cũng không biết người này xui xẻo đến mức nào lại rút phải nhân vật bị mù ngay từ đầu. Nó cũng không ngại nhắc nhở cậu vài chuyện vụn vặt trong sinh hoạt:
[Công tắc ở góc dưới bên phải.]
Dù vậy, Ngu Tiên cũng phải mò mẫm một lúc lâu mới tìm thấy công tắc vòi sen. Con người ai cũng khao khát hơi ấm, cậu ở trong không khí lạnh lâu rồi, vừa chạm vào dòng nước nóng hổi là nổi hết da gà.