Chương 8: Đúng là phòng của họ rồi

Không gian trong suốt mở ra, hiện ra trước mặt hai người là một hành lang đen kịt.

Từng đợt gió âm u thổi đến, hoàn toàn khác với quang cảnh trang nghiêm sáng sủa trên mặt biển.

Cơn gió lạnh lẽo tanh tưởi ấy xoáy tròn chui vào cổ Đinh Tiểu Khê. Nhìn ra bên ngoài, hành lang gồ ghề lồi lõm như tàn tích của một khách sạn bị thiêu rụi, chỉ có một căn phòng sáng đèn.

Bạch Vũ đứng trước cửa căn phòng đó, đẩy cửa bước vào.

Đinh Tiểu Khê ló đầu ra nhìn, trên cánh cửa gỗ ghi [Tầng hầm 1, 527], đúng là phòng của họ rồi.

Cô bước theo vào trong.

Căn phòng là loại tiêu chuẩn, rất sạch sẽ, mang phong cách vườn cảnh, nội thất đều là kiểu cũ, như đồ đạc thời Dân Quốc.

Đinh Tiểu Khê đứng ở cửa quan sát một lúc lâu, xác nhận không có con quỷ kỳ lạ nào đột nhiên thò đầu ra, cô bước vào trong.

Bạch Vũ đang lục tung đồ đạc tìm gì đó.

"Anh đang làm gì vậy?"

Đinh Tiểu Khê cảnh giác nhìn anh.

"Đói." Người đàn ông không ngẩng đầu, tiếp tục lục tìm.

Anh với mái tóc ngắn gọn gàng, đỉnh đầu có một xoáy tóc hơi xoăn, thêm giọng nói trong trẻo, giống hệt một "đứa trẻ ngoan" thực thụ.

Câu "Đói" này nói ra không chút gượng ép, tự nhiên và rất chân thành.

Khiến cho Đinh Tiểu Khê theo bản năng nảy sinh lòng thương cảm, và tin rằng anh thật sự đã đói đến mức có thể bỏ qua mọi chuyện đang xảy ra trước mắt.

Cô lấy ra một thanh sô cô la từ trong ba lô của mình, ném xuống trước mặt người đàn ông cách hai mét.

Anh nhanh nhẹn bắt lấy.

"Sô cô la, anh ăn đi."

Đinh Tiểu Khê trơ mắt nhìn Bạch Vũ ném cả thanh sô cô la đó vào miệng, đến mí mắt cũng không chớp lấy một cái.

Anh hài lòng nhai hai miếng, hơi nheo mắt lại: "Mùi vị không tệ."

"Bây giờ." Đinh Tiểu Khê chỉ vào hai chiếc ghế gỗ lim trong phòng, ra hiệu cho Bạch Vũ ngồi xuống: "Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Sau khi xem xong những thông tin trên cẩm nang du lịch, Đinh Tiểu Khê khẩn thiết cần giải quyết hai vấn đề, thứ nhất, liệu có thể rời đi sớm, chấm dứt sự hoang đường trước mắt hay không; thứ hai, thăm dò lai lịch của đồng đội cô.

Ăn của người thì ngậm miệng, Bạch Vũ khá hợp tác trả lời từng câu.

"Tôi chỉ tùy tiện đăng ký một tour trên mạng để giải khuây thôi, không ngờ lại đến đây, giống cô, là người qua đường thuần túy."

"Biết bắt quỷ sao?"

"Hoàn toàn không biết gì."

"Kỹ năng đặc biệt?"

Người đàn ông nghiêm túc đáp: "Có thể ăn."