Chương 6: Hệ thống hiển thị tất cả phòng trống của khách sạn

Người tiếp theo lập tức trình ra thông tin thân phận của mình.

Đinh Tiểu Khê thấy Bạch Vô Thường chuẩn bị hoàn toàn phớt lờ cô, nặng nề bước đi về phía thang máy.

Chưa đi được mấy bước, đột nhiên, Bạch Vô Thường ở phía sau gọi cô lại.

"Khoan đã!"

Đinh Tiểu Khê quay người lại, đối diện với khuôn mặt cười mà như không cười của Bạch Vô Thường. Đứng bên cạnh cô ta là chàng trai da trắng nõn nà với vành mũ kéo thấp.

"Hệ thống hiển thị tất cả phòng trống của khách sạn hiện đã được sắp xếp xong, xin quý khách vui lòng ở chung với vị khách đây một chút."

Lời của Bạch Vô Thường vừa dứt, chàng trai đó ngẩng đầu lên, để lộ một đôi mắt vừa trong trẻo vừa sâu thẳm, khiến người ta nhìn qua cũng khó quên.

"Rốt cuộc đây là khách sạn hay nhà nghỉ bình dân vậy? Sao lại tùy tiện ghép phòng cho người ta thế? Đường đến Hoàng Tuyền mà còn phải chen chúc nữa chứ!"

Một ngàn câu thăm hỏi tổ tông cả nhà Bạch Vô Thường đã dệt thành những dòng bình luận dày đặc trong đầu cô.

Cảm giác tắc nghẹn đến không nói nên lời.

Bạch Vô Thường cũng đã quen xử lý tình huống này, mặt không hề biến sắc mà đáp: "Khách sạn có quy định, nếu không đủ phòng, các Tróc Quỷ Sư cần chia sẻ phòng ở. Hơn nữa vị khách này có giá trị điềm lành rất cao, cô sẽ không bị thiệt đâu."

Không. Bị. Thiệt.

Đinh Tiểu Khê nhận lấy thẻ thông tin cá nhân của đối phương, liếc qua một cái:

[Tróc Quỷ Sư: Bạch Vũ.

Phái: Tạm thời không có.

Cấp bậc: Không thể nhận diện.

Giá trị điềm lành: 100000.

Giá trị Nguyên Bảo: 0.

Trang bị: Cẩm nang cơ bản, Gói quà tân thủ.

Số phòng: B1-527.]

Hừ, là một kẻ nghèo kiết xác không một xu dính túi giống cô.

"Cái quái gì thế này, có tác dụng gì chứ!"

Đinh Tiểu Khê quẳng cái thẻ xuống.

Anh vẫn im lặng từ nãy đến giờ, nhưng sắc mặt có chút khó coi: "Cô chưa dùng thì làm sao biết không có tác dụng?"

Ngay lúc này, tiếng chuông như rung chuyển trời đất không biết từ đâu vọng đến. Ba tiếng chuông như sấm rền, vang vọng trong không gian rộng lớn hết sức chói tai.

Bạch Vô Thường bỗng dưng vui vẻ, cô ta dọn dẹp đồ trên bàn rồi đứng dậy nói: "Cuối cùng cũng đã đến giờ ăn rồi."

Nói xong, còn chẳng thèm nhìn hai người đang trừng mắt nhìn nhau, cô ta quay đầu lướt đi mất.

Giờ ăn trưa cái quái gì vậy!

Ngoài việc đi theo chỉ dẫn trên mặt đất để đến thang máy, Đinh Tiểu Khê bị kết giới giam cầm, không thể đi đâu khác. Cô đành chấp nhận số phận, bước tới. Phía sau, người đàn ông cũng cất bước đi theo.