Chương 4: Đây là Địa phủ

Một mảng bóng đen theo tiếng động trầm đυ.c như tiếng sấm truyền đến từ phía sau. Tiếng gầm này khiến da đầu Địch Tiểu Khê tê dại.

Ngay sau đó, một lực lớn lạnh lẽo ghì chặt vào cổ tay cô, quẳng Địch Tiểu Khê xuống cuối hàng như ném một bao gạo.

Địch Tiểu Khê vẫn chưa hết sợ hãi, cô ngẩng đầu lên, đối diện với một khuôn mặt đỏ bừng, trên trán có một con mắt dựng đứng.

Chủ nhân của ba con mắt cao tới hai mét, khuôn mặt rộng như cái chậu, mắt trợn trừng, không giận mà vẫn toát ra vẻ uy nghiêm. Vị đó đứng trước mặt Địch Tiểu Khê như ngọn tháp sắt đúc bằng đồng đỏ, trên người khoác giáp sắt đen, thắt ngang lưng là một thanh bảo kiếm màu xanh đỏ, trong tay lại cầm một cây bút và một cuốn sổ.

Khi quan sát Địch Tiểu Khê, con mắt thứ ba màu xanh lục lướt qua cô một lượt từ trên xuống dưới.

Địch Tiểu Khê rùng mình một cái: “Ôi trời, đây là Địa... phủ...”

Người đàn ông trông như quỷ La Sát không thèm nhìn cô thêm một lần nào nữa, quay người rời đi.

Địch Tiểu Khê lén véo đùi mình, cảm giác đau điếng vô cùng mạnh mẽ, cô không hề nằm mơ.

Cô cố gắng nhớ lại toàn bộ quá trình, từ lúc nhận được điện thoại của bạn, công ty sắp xếp đơn hàng, buổi sáng đón khách, xe chạy lên núi Hề Mị như thế nào... Tất cả đều là sự thật mà.

Nhưng bây giờ cô đang ở đâu?

Địch Tiểu Khê nhấc chân lên định đuổi theo nhưng cô khẽ rên lên, mũi cô đập vào một bức tường vô hình, đau đến bật khóc, cô ngồi phịch xuống.

Có kết giới!

Địch Tiểu Khê ngẩng đầu quan sát xung quanh.

Dù ở phía sau hay phía trước thì những người đang xếp hàng cũng không hề động lòng với mọi chuyện đang diễn ra trước mắt.

Thậm chí, khi Địch Tiểu Khê ngồi xổm dưới đất, một hàng người vẫn chậm rãi di chuyển về phía trước như đang bước trên một băng chuyền vô hình.

Cả hàng dài đến hàng trăm mét, ở phần đầu dường như có một cái miệng vô hình đang từ từ nuốt chửng độ dài đó.

Ngay lúc này, trên trần nhà cao hàng trăm mét, những viên gạch màu xanh đen lạnh lẽo như nước hồ dần tan chảy, từ từ hiện ra một đôi mắt ở chính giữa.

Đôi mắt khổng lồ đó như cái miệng giếng cổ, đen kịt, toát ra khí tức âm u lạnh lẽo. Nhãn cầu khẽ xoay tròn, ánh mắt nó đổ dồn lên bóng dáng cô gái ở cuối hàng...

Khoảng chừng hơn mười phút trôi qua, Địch Tiểu Khê đã trở thành người đầu tiên trong hàng.

Đứng trước mặt cô là Bạch Vô Thường chỉ có nửa khuôn mặt.