Địch Tiểu Khê vuốt lại mái tóc rủ xuống bên tai, hắng giọng, giơ loa lên bắt đầu làm việc: “Trước mắt quý vị bây giờ chính là nhà nghỉ năm sao mà chúng ta sẽ nghỉ chân trong hành trình ba ngày hai đêm, Khách...”
Bốn chữ “Khách Sạn Trai Nguyệt” vẫn không thể nào nói ra được, Địch Tiểu Khê bị chính mình làm cho nghẹn lại.
Vị trí tài xế phía trước xe buýt trống rỗng, cả chìa khóa xe, chiếc bình trà đầy cặn của tài xế và chiếc áo khoác tài xế khoác trên lưng khi lái xe đều biến mất.
Bên ngoài cửa kính, một căn nhà tranh cô độc nằm trơ trọi.
Cánh cửa gỗ mục nát hé mở lung lay phát ra tiếng “kẽo kẹt” trong gió, bức tường trát bùn đã đổ nát tàn tạ, bên trong trống rỗng không có gì.
Địch Tiểu Khê nhíu mày, cầm điện thoại lên xem định vị thì tín hiệu đã bị ngắt.
Mặc dù du khách trên xe bình tĩnh hơn cô tưởng tượng rất nhiều, cô vẫn quay người lại, nặn ra một nụ cười an ủi, nói: “Chúng ta vẫn chưa đến nơi, mọi người cứ bình tĩnh, tôi đi tìm bác tài xế một chút.”
Địch Tiểu Khê vừa xuống xe, giây tiếp theo, cô ngây cả người.
Rõ ràng là họ đã đến đỉnh núi rồi mà.
Nhìn ra xa, tất cả mọi thứ xung quanh đều chìm trong mây mù. Gần giữa trưa mà đất trời lại bao trùm một vẻ tiêu điều.
Địch Tiểu Khê gọi tên tài xế một tiếng. Đáp lại cô chỉ có bóng cây âm u, lay động xào xạc ở không xa.
Chắc tài xế đi vệ sinh rồi chăng?
Địch Tiểu Khê đi về phía bìa rừng rậm, chưa đi được mấy bước thì cô bị người phía sau giật mạnh một cái, cô dừng bước quay đầu nhìn lại, đó là chàng trai đội mũ vành.
Địch Tiểu Khê không biết anh đi theo cô từ lúc nào, đang yên lặng đứng sau lưng cô.
Anh cúi mắt nhìn mặt đất trước mặt Địch Tiểu Khê. Địch Tiểu Khê nhìn theo ánh mắt anh, rồi hít vào một hơi khí lạnh, trong làn sương trắng mờ mịt, trước mặt cô là từng đống mồ mả.
Trên những nấm mồ hình nón, bia mộ gỗ rách nát cùng những dải giấy trắng lay động trong gió. Ở cách đó không xa, hình dáng những chiếc xe buýt lớn bị rỉ sét mốc meo cũng dần dần hiện ra...
Tất cả mọi thứ đều cũ kỹ như đồ vật của một trăm năm trước.
Đây rốt cuộc là cái nơi quỷ quái gì vậy!
“Cảm ơn.”
Địch Tiểu Khê đánh giá xung quanh rồi khẽ nói.
Chàng trai nhún vai, không nói tiếng nào.
Cô tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng tài xế đâu. Địch Tiểu Khê bất lực quay lại bên cạnh chiếc xe buýt lớn.