Chiếc xe buýt chầm chậm rời khỏi cột mốc đường núi Hề Mị, chỉ mười phút sau đã đi vào một đường hầm tại khe núi hẹp.
Non xanh nước biếc bao trùm trong bóng tối, bên trong xe có tiếng động nhẹ. Địch Tiểu Khê ngồi ở hàng ghế đầu, cô nheo mắt nhìn tài xế.
Tài xế bật đèn xe, ánh sáng màu vàng sẫm như sương mù lan tỏa ra, chiếu sáng một khoảng không gian hữu hạn ở phía trước.
Đường hầm ẩm ướt, sâu hun hút, tầm nhìn cũng bị hạn chế.
Mắt Địch Tiểu Khê hơi mở ra nhìn một cái, cô nắm chặt lá cờ nhỏ hình tam giác của mình rồi lại đổ người xuống ngủ.
Núi Hề Mị là dự án du lịch mới do chính quyền thành phố Sa Thành mở, cũng tạm được xếp hạng 3A cấp khu vực.
Hướng phát triển du lịch ở đây đi theo lối văn hóa tôn giáo truyền thống, mức độ thương mại hóa thì không sánh được với những thị trấn Giang Nam đã có mô hình hoàn thiện, còn phong cảnh tự nhiên lại kém hơn đôi chút so với các danh lam thắng cảnh lớn.
Sáng sớm hôm nay, khi đón khách tại McDonald"s ở nhà ga, trong lòng Địch Tiểu Khê nguội lạnh đi phân nửa. Cô nhìn khắp nơi, toàn là những khách lẻ ăn mặc kỳ quái.
Có mấy người trông như đệ tử tu hành tại gia của Phật môn, vừa gặp đã trao đổi danh thϊếp, còn hỏi thăm pháp danh của đối phương. Một người đàn ông trông không lớn tuổi, cố sức nhét chiếc áo choàng rộng màu vàng đất vào chiếc quần thể thao màu xanh đen viền trắng; có một người thuộc đạo môn vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng lại dùng phất trần xua đuổi những con ruồi xung quanh...
Khóe miệng Địch Tiểu Khê giật giật, trong số những người này, người bình thường nhất chính là một chàng trai đội mũ sụp vành rất thấp.
Chỉ nhìn chiếc cằm thôi đã đủ thấy đó là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, ngoài làn da trắng đến phát sáng, góc nghiêng và cách ăn mặc cũng giống hệt những ngôi sao lưu lượng trên truyền hình. Chỉ có điều... Từ lúc gặp mặt, anh đã không ngừng ăn uống.
Cho đến khi xe vào đường hầm, Địch Tiểu Khê vẫn có thể nghe thấy tiếng anh gặm khoai tây chiên “rộp rộp” ở hàng ghế sau.
Đoàn Du Ngoạn Dẫn Hồn.
Tên đoàn được đặt theo trào lưu ma quái.
Nếu không phải do bạn bè nói với cô rằng, hoa hồng của đơn này được nhận ba mươi phần trăm, Địch Tiểu Khê sẽ không ra ngoài làm thêm kiếm tiền khi đang ở nhà nhàn rỗi.
Cô thở dài một hơi, cô cũng cần tiền, cần công việc này.
Cứ thế, cô mơ màng thêm nửa tiếng nữa thì chiếc xe dừng lại hẳn.