Cảnh tượng này thực sự quá kinh dị, hoàn toàn vượt qua nhận thức của con người. Trong đầu Sở Khinh Hạ lướt qua tất cả những cảnh phim kinh dị cô từng xem, những con quỷ vặn vẹo, đủ loại cái chết kỳ quái... Một luồng tê dại men theo xương sống cô leo lên nhanh chóng.
Đúng lúc này, người đàn ông mặc áo sơ mi xám bỗng nhiên hét lên một tiếng chói tai, gã run rẩy hai chân, nước mắt nước mũi giàn giụa, lảo đảo ngồi phịch xuống đất.
"Đó là cái thứ gì vậy!"
"Tôi sợ, tôi sợ quá, nó sắp đến rồi, nó sắp…"
Lời nói run rẩy của gã còn chưa dứt, trạng thái của cả người đột nhiên thay đổi. Ánh mắt gã bỗng trở nên trống rỗng, gã cứng ngắc vươn tay, dùng sức bẻ gãy hàm dưới của mình, sau đó há to miệng, lôi sống cái lưỡi của chính mình ra ngoài.
Máu tươi ấm nóng bắn mạnh lên mặt Sở Khinh Hạ.
Gã chết rồi!
Đây là lần đầu tiên Sở Khinh Hạ trực tiếp đối mặt với cái chết của người khác, cô sững sờ tại chỗ không thể cử động nổi.
Vài giây sau, cô đè nén dạ dày đang cuộn trào, hạ giọng nói: "Ông ta phạm vào cấm kỵ “đừng ồn ào” rồi, chúng ta mau vào trong tòa nhà thôi."
Nói xong cô định kéo Vưu Thanh Hòa chạy về phía tòa nhà, nhưng Vưu Thanh Hòa tránh tay cô ra, nói nhanh: "Doanh Doanh em vào trước đi, chân bà Vương không tiện, chị giúp bà một chút."
"Chị tự lo được, đừng lo cho chị!"
Sở Khinh Hạ gật đầu, không quản Vưu Thanh Hòa nữa.
Một là cô nhớ Vưu Thanh Hòa chết trong nhiệm vụ phó bản cụ thể, tuy không nhớ tình tiết liên quan nhưng tuyệt đối không phải chết ở đây.
Hai là cô biết Vưu Thanh Hòa rất thích chạy marathon, đặc biệt giỏi chạy vác nặng, cõng một người già nói không chừng còn chạy nhanh hơn cô.
Quả nhiên, ngay khi Sở Khinh Hạ sắp chạy vào trong tòa nhà, Vưu Thanh Hòa đã vượt lên trước một bước, một tay cầm gậy, một tay đỡ bà cụ trên lưng lao vào trong.
Mấy giây sau, hai người còn lại cũng chạy vào tòa nhà.
Trong bóng tối, mọi người chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của nhau. Lúc này không ai dám chậm trễ, bà Vương vội lấy đèn pin ra, chiếu về phía cầu thang bộ.
Cầu thang bộ lâu năm không tu sửa phủ đầy bụi bặm và vết rỉ sét đỏ sẫm, trên tường vẽ đầy những hình thù kỳ quái, có người dùng sơn đỏ viết dòng chữ "Kẻ gϊếŧ người chết cả nhà", cũng có dòng chữ màu đen "Ở đây có ma, đừng quay đầu lại".
Sở Khinh Hạ nhẹ nhàng giẫm lên bậc thang, sau khi đi chậm vài bước, cô nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó bước chân lập tức tăng tốc.
Vưu Thanh Hòa liền hỏi: "Thời gian rất gấp sao?"
Sở Khinh Hạ thì thầm đáp: "Còn mười một phút nữa."
Lúc này, một cậu nam sinh nãy giờ im lặng đột nhiên tiếp lời: "Cũng may, tầng năm không tính là cao, chúng ta chắc chắn có thể đến đúng giờ."
Sở Khinh Hạ không đáp lời. Cô không biết trả lời thế nào, giờ phút này cũng hoàn toàn không có hứng thú nói chuyện. Chẳng lẽ cô phải nói, thứ cô căng thẳng không phải là thời gian, mà là... Tiếng hít thở đang thổi bên tai cô sao?
Nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác.
Không có đạo cụ cũng chẳng có dị năng, Sở Khinh Hạ chỉ có thể hy vọng sau khi lên tầng năm, đối phương sẽ tự động rời đi. Nhưng ngay khi cô mặc kệ sau lưng, dùng tốc độ nhanh nhất bò lên khúc cua tầng ba thì mắt cô bỗng bị thứ gì đó làm lóa lên một cái.
“Phản quang... Là kính sao?” Sở Khinh Hạ chần chừ dừng bước, nheo mắt nhìn về phía trước...
Lúc này, ngay góc ngoặt tầng ba có dán một tấm gương vỡ. Bên phải tấm gương gần như nát vụn thành từng mảnh nhỏ li ti, bên trái tình hình khá hơn chút, vỡ thành bốn năm mảnh lớn.
Ánh đèn pin chiếu lên đó, phản chiếu lớp bụi dày cộp bám bên trên.
Sở Khinh Hạ quan sát tấm gương này vài lần, rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.
Người cô đâu? Tại sao trong gương không phản chiếu hình ảnh của cô?
Nghĩ tới đây, Sở Khinh Hạ lập tức quay đầu muốn nhắc nhở mọi người mau chóng rời khỏi chỗ này. Nhưng đúng lúc đó, cơ thể nặng nề của cô bỗng nhẹ bẫng đi. Sở Khinh Hạ có thể cảm nhận rất rõ ràng, một người nào đó, có lẽ là phụ nữ, đang chậm rãi bò xuống khỏi lưng cô.
Những ngón tay mềm mại lạnh lẽo men theo sống lưng cô bò xuống đùi, sau đó đến bắp chân. Mái tóc dài trơn nhớt lướt qua toàn thân cô. Rất nhanh, người phụ nữ kia đã rời khỏi lưng cô, mũi chân nhẹ bẫng giẫm lên mu bàn chân Sở Khinh Hạ.
Một loạt động tác này quá mượt mà, cũng quá trọn vẹn, trọn vẹn đến mức Sở Khinh Hạ có thể tưởng tượng ra ngay một hình ảnh cực kỳ sống động trong đầu. Cô giả vờ bình tĩnh hít sâu một hơi, ánh mắt từ từ di chuyển.
Cuối cùng nhìn thẳng về phía trước!
Nhưng ngoài dự đoán, trước mắt cô chẳng có gì cả, trống huơ trống hoác, chỉ có bức tường xám xịt.
Vài giây sau, Vưu Thanh Hòa dìu bà Vương đi sát phía sau cũng tới khúc cua tầng ba, cô chạm nhẹ vào Sở Khinh Hạ, thì thầm hỏi: "Doanh Doanh, sao vừa rồi em đi nhanh thế, chị gọi mà em không trả lời..."
"Ở đây làm sao vậy?"
Sở Khinh Hạ vừa định trả lời thì bên tai lại vang lên tiếng hít thở, hơi thở lạnh lẽo phả vào cổ cô, khiến cô nổi da gà từng đợt.
Một giọng nói âm u lạnh lẽo len lỏi vào màng nhĩ cô: "Suỵt!"
Sở Khinh Hạ toát mồ hôi lạnh ngay tức khắc.
Cô vẫn nhớ lời nhắc nhở trước khi nhiệm vụ bắt đầu: [Không được làm trái ý].
Trước đó gã đàn ông áo sơ mi xám đã chết ngay tại chỗ vì phạm phải cấm kỵ [Không được ồn ào]. Có bài học xương máu đó, Sở Khinh Hạ không định tìm chết. Cô lập tức ngậm miệng, lắc đầu, im lặng nhấc chân bước lên bậc thang tầng ba.