[Nhắc nhở thân thiện: Không được ồn ào, không được làm trái ý, không được chủ động khiến chúng nhớ lại những ký ức sợ hãi nhất, và hãy nhớ…]
[Đây là một câu chuyện đặc biệt, đặc biệt ấm áp.]
Đến đây, nhiệm vụ của giọng máy móc có lẽ đã kết thúc, âm thanh của nó nhỏ dần. Nhưng ngay khi mọi người tưởng rằng đã hết, nó như sực nhớ ra điều gì đó, giọng nói bỗng chốc trở lại bình thường.
[Dựa theo bình chọn trong nhóm, Sở Trường Doanh được mọi người bầu làm đội trưởng của buổi livestream lần này. Người tham gia mỗi chủ đề mật thất sẽ do cô ấy chỉ định, người được chỉ định không có quyền phản đối.]
Nghe vậy, những người khác đồng loạt quay đầu nhìn Sở Khinh Hạ.
Gã đàn ông mặc vest lập tức nhíu mày chất vấn: "Dựa vào cái gì??? Nó chỉ là một con ranh con, dựa vào đâu mà làm đội trưởng của chúng tôi ở cái nơi quỷ quái này? Hơn nữa chúng tôi bỏ phiếu lúc nào??"
Đối diện với ánh mắt của gã, Sở Khinh Hạ xách cái ba lô trên tay lên, lắc lắc mấy cái camera bên trong.
Cô chớp mắt vô tội: "Chắc là do tôi nhặt được cái túi này đấy."
"Phiền phức thật." Gã mặc vest lập tức trưng ra vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi bọ. "Biết sớm thì tao đã đi lấy rồi, ai mà ngờ mày chẳng bị làm sao..."
Đúng lúc này, người đàn ông gầy gò bên cạnh vội vàng giật áo gã một cái: "Anh, anh, anh đừng nói nữa! Bây giờ cô ấy... Anh muốn chết hả!"
Ngoài mặt thì Sở Khinh Hạ nắm quyền chỉ định người tham gia mật thất, nhưng thực tế là đang nắm thóp cái mạng nhỏ của tất cả mọi người.
Chỉ cần cô muốn, cô hoàn toàn có thể chỉ định kẻ ngứa mắt vào chủ đề mật thất nguy hiểm nhất, gϊếŧ người trong phạm vi quy tắc cho phép.
Gã đàn ông mặc vest lúc này rõ ràng cũng đã phản ứng lại, ngón tay chỉ vào Sở Khinh Hạ cứng đờ giữa không trung. Mấy giây sau, gã nhanh chóng rụt tay về, nặn ra một nụ cười cứng ngắc với Sở Khinh Hạ: "Tôi không có ý kiến gì nữa."
Sở Khinh Hạ tranh thủ liếc nhìn màn tấu hài của hai người kia vài lần, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ về nội dung nhiệm vụ cũng như tấm thẻ thân phận mình vừa nhận được.
Cô muốn biết... Nếu cô bị quỷ quái gϊếŧ chết, thân phận của cô có chuyển sang cho người khác không?
Và... Nếu đồng đội nào đó gϊếŧ chết cô, thân phận của cô có bị tước đoạt không?
Ngay lúc Sở Khinh Hạ đang thầm hỏi trong đầu mà không có kết quả, giọng máy móc chậm rãi bổ sung: [Đương nhiên, để làm gương, Sở Trường Doanh cần tham gia tất cả các chủ đề mật thất. Mời các vị trong vòng mười lăm phút hãy đến tầng thượng của khu tập thể, lấy vé vào cửa từ tay nhân viên tiếp tân.]
Sở Khinh Hạ nín thở: “???”
Sở Khinh Hạ: “Hả???”
Nói xong câu nói độc ác đến tận cùng đó, giọng máy móc hoàn toàn im bặt, để lại Sở Khinh Hạ trơ trọi quay đầu, bốn mắt nhìn nhau với Vưu Thanh Hòa. Vẻ mặt của Sở Khinh Hạ trông như chết trong lòng một ít.
Vưu Thanh Hòa lộ vẻ không đành lòng: "Không sao đâu... chắc chắn không khó đâu mà."
Sở Khinh Hạ: "... Vâng." Cô chậm chạp ngồi xổm xuống, bắt đầu phát camera.
Cậu nam sinh cấp hai dán hình xăm nhận lấy camera, không nhịn được khen Sở Khinh Hạ một câu: "Chị bình tĩnh thật đấy, em còn tưởng chị nghe thấy câu vừa rồi sẽ “phá phòng” ngay lập tức, kết quả là chẳng xi-nhê gì cả!"
Đối phương không biết có phải coi chỗ này là trò chơi vượt ải hay không mà hoàn toàn không có chút cảm giác căng thẳng sợ hãi nào, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ hỏi han: “Chị giống hệt đại tỷ khu em, lát nữa chị định “gánh team” qua ải à, một cước đá bay ba con quỷ luôn hả?"
Sở Khinh Hạ cảm thấy cậu nhóc này hơi thiếu lễ phép.
Từ nhỏ cô đã ốm yếu, bệnh lớn không có nhưng bệnh vặt liên miên, cơ thể mãi không khỏe lên được khiến cô từ khi bắt đầu có ký ức đã là đứa gầy gò nhỏ bé nhất lớp. Lũ trẻ con đều bảo sau này cô chắc chắn sẽ là một con lùn tịt.
Sở Khinh Hạ vốn dĩ không thấy chiều cao có gì quan trọng, nhưng nghe câu đó xong trong lòng rất khó chịu, bèn lấy hết sức bình sinh uống sữa ăn trứng, ngày nào cũng nhảy cao ở nhà. Không biết có phải ông trời cảm động hay không mà năm lớp tám cô cuối cùng cũng vượt qua mét sáu, cuối cùng dừng lại ở mét sáu tư.
Nhưng nền tảng sức khỏe của cô thực sự rất kém, mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh, tim còn có chút vấn đề nhỏ, cứ vận động mạnh là khó chịu. Cho dù kiên trì tập luyện có chút cơ bắp, nhưng nhìn qua vẫn gầy gò, đừng nói đá bay ba con, cô đấm ngã một con thôi cũng đủ để cười trộm mấy ngày rồi.
Nhưng mà người nghèo chí không được ngắn! Sở Khinh Hạ nghiến răng hàm, đáp: "Tự lo cái thân cậu trước đi."
Nói xong, cô đứng dậy, treo chiếc camera siêu nhỏ cuối cùng lên trước ngực mình, dứt khoát thắt một nút chết ở dây đeo.
Rất nhanh sau đó tất cả mọi người đều đã đeo xong camera, đám đông ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà năm tầng ở chếch phía trước.
Đó chắc hẳn là khu tập thể trong câu chuyện.
Bởi vì ngay lúc này, từ cửa kính tầng năm của tòa nhà đó bỗng hắt ra ánh đèn lác đác. Một bóng người màu đen đứng từ xa trước cửa sổ góc trong cùng của tầng năm. Nhìn từ hình dáng, chiều cao của đối phương dường như vượt quá hai mét, tấm lưng còng dán chặt vào bức tường phía trên trần nhà.
Dưới sự chú ý của mọi người, cái cổ của nó bỗng nhiên kéo dài ra và teo nhỏ lại như cổ hươu cao cổ, cái đầu dò về phía đám đông với một tốc độ cực kỳ chậm chạp.
Não Sở Khinh Hạ nháy mắt đứng hình!