"Kèn kẹt... Kèn kẹt..."
Sở Khinh Hạ nằm ngửa trên mặt đường lạnh lẽo, đỉnh đầu vang lên tiếng nghiến răng khiến người ta rợn cả tóc gáy. Cơ thể cô theo bản năng gào thét đòi chạy trốn nhưng vì cơn đau dữ dội, cô thử mấy lần vẫn không nhúc nhích nổi.
Vùng vẫy chừng nửa phút, Sở Khinh Hạ mới khó khăn mở mắt ra.
Đang là cuối thu, nhiệt độ ban đêm xuống rất thấp. Mới nằm trên đất một lát mà Sở Khinh Hạ đã cảm thấy tứ chi tê cứng cả rồi.
Cô vừa hít hà bò dậy, vừa vận hành cái đầu đang trì trệ của mình.
Cô... đang ở đâu đây? Không phải cô đã chết rồi sao?
Sở Khinh Hạ nhớ rất rõ, vừa nãy cô tan học lớp tự chọn ra khỏi trường, còn chưa kịp nói mấy câu với chị gái đến đón thì một chiếc xe tải mất lái đột nhiên lao thẳng về phía hai người. Sở Khinh Hạ theo phản xạ đẩy chị gái ra trước nhưng chính cô lại không kịp chạy. Chỉ thấy trời đất quay cuồng, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, bên tai toàn là tiếng la hét chói tai của đám đông bị kéo dài ra một cách quỷ dị.
Sở Khinh Hạ chắc chắn mình đã chết!
Va chạm mạnh cỡ đó, e là người cô nát bấy thành sương máu luôn rồi cũng nên. Vậy nên hoàn cảnh bây giờ là...
Cô vừa nhớ lại, vừa cảnh giác quan sát xung quanh.
Đây là một con đường nhỏ tối om và trống trải, hai bên toàn là những tòa nhà kiểu công xưởng, bên trong không có lấy một tia sáng, cũng chẳng nghe thấy tiếng máy móc hoạt động nào.
Lúc này trên đường chỉ có một mình cô, vài ngọn đèn đường lung lay sắp đổ đứng sừng sững ở phía trước bên phải, ánh đèn vàng vọt chỉ soi sáng được một khoảng nhỏ. Sở Khinh Hạ nheo mắt nhìn về phía cuối con đường, loáng thoáng thấy ở đó có ánh đèn nhấp nháy.
Giống như có người đang xem điện thoại hoặc lắc lư đèn pin.
Sở Khinh Hạ chần chừ một chút, không vội kêu cứu.
Bởi vì ai có mắt cũng đều nhìn ra tình hình hiện tại rất bất thường. Cô chết đi sống lại là bất thường, xuất hiện ở đây là bất thường, việc cơn đau trên cơ thể đang biến mất nhanh chóng lại càng bất thường hơn.
Ngay khi Sở Khinh Hạ cúi đầu sờ soạng khắp người, xác định trên dưới toàn thân ngoài đồng hồ đeo tay và khăn giấy ra thì chẳng còn gì khác, trong đầu cô bỗng vang lên một giọng nói máy móc.
[Sở Khinh Hạ, mười chín tuổi, nữ, sinh viên năm ba khoa Vật lý đại học Thanh, thành viên chương trình nhân tài tinh anh toàn cầu.]
Sở Khinh Hạ: “? Ai đang giúp cô giới thiệu bản thân vậy?”
Giọng nói kia mặc kệ sự kinh ngạc của cô, tiếp tục bắn rap với tốc độ ánh sáng: [Bạn sinh ra trong một gia đình bình thường, tư tưởng lạc hậu của thế hệ trước khiến gia đình bạn gặp nhiều rắc rối. Lúc bạn chào đời, tiếng khóc của ông bà nội còn to hơn cả tiếng khóc của bạn. Vì gia cảnh nghèo khó, cha mẹ không đủ sức gánh vác chi phí sinh con thứ, mẹ lại không nỡ đem bạn cho người khác, nên bạn thường xuyên bắt gặp bà nhìn mình thở dài vừa bất lực vừa mong chờ.]
[Trong hoàn cảnh đó, bạn bắt đầu cuộc chạy đua kéo dài nhiều năm. Để chứng minh mình không thua kém bất kỳ ai, bạn nỗ lực vượt qua tất cả những người bạn đồng trang lứa giỏi hơn mình, đặc biệt là con trai. Điều bạn thích nhất chính là mỗi lần công bố điểm thi, nhìn bọn họ nghiến răng nghiến lợi nhưng làm thế nào cũng không thi lại bạn.]
[Năm lớp mười một, với tư cách là người đứng đầu khối, bạn thầm mến nam sinh đứng thứ hai. Bạn có du͙© vọиɠ chinh phục khác thường đối với cậu ta. Cậu ta lương thiện đáng yêu, lại còn đẹp hết phần thiên hạ. Tất nhiên, quan trọng nhất là cậu ta thi thế nào cũng không lại bạn, cái dáng vẻ rơi lệ vì chuyện đó lại càng đẹp gấp bội. Mỗi lần thi xong bạn đều chạy tới an ủi cậu ta, vừa cảm thấy cảnh đẹp ý vui, vừa đưa khăn giấy cho người ta.]
[Nhưng rất nhanh bạn đã không thích cậu ta nữa, bởi vì nhà cậu ta đột nhiên được đền bù giải tỏa mấy chục triệu tệ, còn nhà bạn vẫn nghèo rớt mồng tơi. Lòng hiếu thắng cuối cùng cũng chiến thắng tình yêu, bạn cảm thấy mình đã thua trong kỳ thi lớn của cuộc đời nên rất nản lòng.]
[Từ khoảnh khắc đó, lý tưởng sống của bạn được nâng cấp, từ việc thi đứng nhất trở nên cụ thể hơn, bạn muốn trở thành người giàu nhất thế giới.]
Sở Khinh Hạ: "..."
Không hiểu sao nghe tràng dài này, cảm giác xấu hổ lại chiến thắng nỗi sợ hãi một cách vi diệu. Cô mím chặt môi, ánh mắt theo bản năng liếc sang hai bên để đảm bảo không có ai khác nghe thấy đoạn này.
[Sau đây lược bỏ vài nghìn chữ giới thiệu nhân vật.]
[Tóm lại!] Giọng máy móc kia kết luận: [Bạn là người có ý chí cầu sinh cực mạnh, bạn cảm thấy mình xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất và sẵn sàng nỗ lực lâu dài vì nó. Cho dù xuất thân không tốt, bạn cũng chưa từng bị cuộc sống đè bẹp, bạn từ chối cái chết bất đắc kỳ tử, nản lòng không quá ba giây, luôn bình tĩnh, luôn tích cực lạc quan.]
[Theo phán định của thế giới vô hạn, điều kiện hồi sinh của bạn là: Mười vạn điểm tích lũy.]
[Hai phút sau, tại đây sẽ mở ra phó bản nhiều người chơi đầu tiên của bạn. Phó bản: Chung cư An Hòa.]
[Vui lòng đến địa điểm nhiệm vụ trong thời gian quy định.]
---
Chung cư An Hòa? Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ?
Nhưng thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề, Sở Khinh Hạ không kịp suy nghĩ, chỉ đành hít sâu một hơi, cắn răng liều mạng chạy về phía cuối con đường nhỏ.
Dù sao đó cũng là nơi duy nhất có dấu hiệu sự sống, phù hợp với đặc điểm của phó bản nhiều người chơi, chắc chắn là địa điểm nhiệm vụ của cô rồi.
Sở Khinh Hạ chạy như bay, khi còn cách cuối con đường chừng hơn hai mươi mét, cô rốt cuộc cũng lờ mờ nhìn thấy bóng dáng những người khác.