Văn án: Sở Khinh Hạ đúng là số đỏ như son. Cô chết rồi mà còn sống lại, xuyên thẳng vào cuốn tiểu thuyết vô hạn lưu mình từng đọc. Cuốn tiểu thuyết này có tổng cộng ba nữ chính. Người đầu tiên là "bạc …
Văn án:
Sở Khinh Hạ đúng là số đỏ như son. Cô chết rồi mà còn sống lại, xuyên thẳng vào cuốn tiểu thuyết vô hạn lưu mình từng đọc.
Cuốn tiểu thuyết này có tổng cộng ba nữ chính.
Người đầu tiên là "bạch nguyệt quang" thánh mẫu Vưu Thanh Hòa. Cô ấy lớn lên cùng nam chính, vì cứu một bà cụ xa lạ mà chết ngay trong phó bản tân thủ. Đến cái xương cũng bị ma quỷ gặm sạch chẳng còn một mống, khiến nam chính cả đời ôm nỗi nhớ thương day dứt.
Người thứ hai là nữ chính lạnh lùng với chỉ số vũ lực cao ngất ngưởng tên Giang Phong Quyết. Vì báo ơn cứu mạng, cô dùng dị năng kim loại của mình giúp nam chính xây dựng một đội ngũ bọc thép kiên cố. Cô chẳng cầu danh phận, chỉ âm thầm yêu đơn phương rồi cuối cùng chết thay cho hắn.
Người thứ ba là đại mỹ nhân vạn người mê Hà Vận. Cô vừa gặp đã yêu tên nam chính "con cưng của trời" kia rồi một lòng đi theo hắn. Nam chính cứ nhảy qua nhảy lại giữa một rừng hồng nhan tri kỷ, cuối cùng mới chọn cô để sống bên nhau trọn đời và thề thốt sẽ kết hôn sau khi thoát khỏi thế giới vô hạn.
Sở Khinh Hạ vừa mới xuyên tới, cô chớp chớp mắt nhìn ba nữ chính rồi im lặng.
Xác định rồi! Hèn chi mấy người này có thể làm nữ chính, cô cũng thích mê đi được!
---
Thế giới vô hạn có một bảng xếp hạng thời gian thực. Không biết từ khi nào, một đội ngũ bốn người bỗng nhiên nổi lên như cồn rồi lao vun vυ"t vào top ba.
Sau khi vượt ải thành công phó bản cấp SS, đội của Sở Khinh Hạ đã chễm chệ ngồi lên ngôi đầu bảng thế giới vô hạn.
Vừa rời khỏi phó bản, Sở Khinh Hạ liền ôm lấy con mèo đen dính đầy máu: "Anh trai hệ thống vất vả rồi nha!"
Vưu Thanh Hòa mỉm cười đón lấy con mèo đen rồi thả xuống đất: "Máu trên người nó là của Hạ Hạ đấy. Nó chẳng vất vả gì đâu."
Giang Phong Quyết cau mày: "Nó là giống mèo quái quỷ gì vậy? Đừng bảo là thấy em thích mèo nên nó cố tình biến ra đấy nhé?"
Hà Vận cong môi cười: "Thứ nhỏ xíu này thì đừng cho vào phó bản nữa. Sau này chúng ta không mang nó theo thì sao nhỉ?"
Sở Khinh Hạ cảm thấy hình như có gì đó sai sai. Nhưng các chị cười đẹp quá đi mất. Hì hì!
---
Sở Khinh Hạ từ nhỏ đã ốm yếu, mỗi lần qua ải đều cố gắng trốn thật kỹ để nhường không gian cho đồng đội phát huy chứ tuyệt đối không kéo chân mọi người.
Thế nhưng cuối cùng khắp thế giới vô hạn đâu đâu cũng lưu truyền truyền thuyết về cô.
Ngay cả trên bảng xếp hạng cá nhân, cô cũng luôn vững vàng ở vị trí số một.
Bọn họ gọi cô là: "Chỉ huy đệ nhất thế giới vô hạn” hay "Kẻ hung tàn nhất của đội đứng đầu"!
Các chị gái đều siêu ngoan luôn, những kẻ khác bị "chơi" một vố xong cũng trở nên ngoan hiền đột xuất.
“Tôi không phải là chỉ huy gì đâu, tôi là cục cưng của các chị đấy!”