Vân Yên nghĩ thầm: "Những người này quả thật là coi việc chơi game như là công việc. Tiền lương cuối ngày vừa phát là đi đổi đồ ăn ngay."
Nhìn sơ qua, tầm mắt bỗng nhiên bị hai món hàng hấp dẫn: "Trứng vịt muối chân không đóng gói, 2 quả, giá bán 10 điểm cống hiến."
"Một hộp sữa bò tươi, dung tích 1 lít, giá 15 điểm cống hiến."
Tim Vân Yên đập thình thịch.
Lương thực giảm sản lượng, và mỗi năm thu hoạch lương thực hầu như không đủ để đáp ứng nhu cầu tiêu dùng của con người, chứ đừng nói đến việc nuôi gia súc. Trước đây có thể tùy ý mua gà, vịt, ngỗng, lợn, bò và cừu, những năm gần đây những thứ này ngày càng hiếm.
Đến nỗi trứng gà, trứng vịt và các sản phẩm từ sữa thì càng khan hiếm, ngay cả khi có tiền thì cũng không có để mà mua.
Sau khi vào trò chơi, anh trai cô sẽ đổi nó, nhưng không thường xuyên, chỉ thỉnh thoảng ăn thử thôi.
Trong hoàn cảnh như vậy, vừa nhìn thấy trứng vịt muối và sữa, Vân Yên bỗng nhiên thèm.
Với số điểm cống hiến hiện tại, cô có thể mua một trong hai món đồ, nhưng không thể mua cả hai.
"Sữa quá đắt, lại không phải là thực phẩm thiết yếu, không thể no bụng, nên có lẽ người khác cũng sẽ không thích." Nghĩ vậy, Vân Yên quyết định mua trứng vịt muối trước.
[Xin chúc mừng người chơi đã mua được trứng vịt muối chân không đóng gói. Hàng hóa sau đó sẽ được gửi qua đường bưu điện đến tận nhà.]
[Hiện tại người chơi đang nắm giữ 126 điểm cống hiến.]
Với điểm cống hiến gốc, ngày mai cô có thể mang sữa bò tươi về nhà. Nghĩ vậy, Vân Yên hài lòng đóng lại giao diện.
**
Việc mua sắm đã xong, nhưng ngày đầu tiên vẫn chưa kết thúc.
Đám người Đại Béo một bên thì ngồi dưới đất để hồi phục thể lực, một bên thì nhỏ giọng nói chuyện.
Một lát sau, Tiểu Béo tiến lại gần Vân Yên, mỉm cười xin lỗi: "Chúng em định cùng nhau vào rừng đốn củi. Xin lỗi, em không thể tiếp tục nói chuyện với chị được."
"Không sao đâu." Vân Yên không để bụng.
"Chị có thể tự do hoạt động xung quanh." Tiểu Béo không quên dặn dò.
"Chỉ cần chị quay lại trước khi trận chiến bắt đầu vào chiều nay là được."
"Được." Vân Yên đồng ý.
Sau khi dặn dò thêm vài điều, Tiểu Béo mới cùng mọi người đi vào sâu trong rừng.
"Sáu người chơi, ba cây rìu, vừa đủ chia làm hai ca, thay phiên nhau nghỉ ngơi và đốn củi." Tuy Tiểu Béo không nhắc đến, nhưng Vân Yên chỉ cần nghĩ cũng đoán được kế hoạch của đối phương.
"Không thể cùng nói chuyện thì sao? Mọi người đi hết mới tốt chứ."
"Như thế này, cô không cần phải mất công tìm cớ đi xa để chặt cây nữa."
Vừa nói, Vân Yên vừa lấy thẻ trang bị ra, tìm một cái cây gần đó để chặt.
Bởi vì khu dân cư rất gần nên trước khi kiệt sức cô có thể đi vào nhà, nghỉ ngơi xong lại tiếp tục làm việc, điều này giúp tăng gấp đôi hiệu quả làm việc.
Cùng lúc đó, sâu trong rừng cây.
Đại Béo và những người khác, người thì chặt cây, người thì đi săn và người thì ngồi xuống nghỉ ngơi. Tất cả trông rất ngay ngắn trật tự, hết sức có quy củ.