"Thế thì ngại quá, làm phiền..." Cô vội vàng muốn từ chối.
"Hàng xóm láng giềng cả, có gì mà ngại chứ, nhà dì cũng phải nấu cơm, chỉ là thêm một suất cơm của cháu thôi mà. Vậy nhé!" Không cho Lộc Khả thời gian phản bác, lại một tràng lời nói liên tục, chỉ vài giây đã sắp xếp xong kế hoạch hai ngày này.
"Bát đũa trên bàn của cháu dì cũng dọn dẹp luôn, tiện thể vào bếp lấy chút giấm cho cháu, chấm bánh bao ngon lắm!" Dì Lưu đặt bát đũa trên bàn sang một bên, sau đó mới đặt đĩa bánh bao trong tay lên chỗ ngồi quen thuộc của Lộc Khả. Nói xong liền cầm bát đũa bẩn vào bếp.
"Vậy thì làm phiền dì Lưu rồi, cháu sẽ nói với anh trai cháu, bảo anh ấy mang chút đặc sản về cho dì, tiện thể cảm ơn dì thật nhiều." Lộc Khả nhìn chằm chằm dì Lưu, người luôn thể hiện sự nhiệt tình và hiếu khách đặc biệt trong lời nói và hành động, hơi dò hỏi.
Dì Lưu đang quay lưng lấy đồ thì khựng lại một chút, nhưng vẫn cười nói: "Vậy thì tốt quá."
Sau đó quay đầu lại, nhìn Lộc Khả vẫn đang mỉm cười, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười lộ tám chiếc răng, mang theo một chút nghiêm túc: "Tiểu Lộc, nếu có cơ hội... Cháu vẫn nên sống cùng anh trai cháu đi, cháu ở một mình, thật sự quá bất tiện."
"Cháu... Cháu sẽ suy nghĩ thêm..." Khuôn mặt đang cười ngừng lại một thoáng, Lộc Khả cúi đầu xuống, có chút do dự tránh né chủ đề.
"Haizz! Chuyện nhà cháu tự cháu lo! Dì là người ngoài không xen vào nữa." Nói xong liền vội vàng vào bếp, tiếng nước chảy róc rách vang lên.
Lộc Khả thu lại biểu cảm, cẩn thận ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau chống cằm, mắt nhìn về phía bếp, trong lòng không khỏi thắc mắc: Rốt cuộc vì lý do gì mà bà ta lại xuất hiện trước mặt mình hết lần này đến lần khác? Lần đầu là chào hỏi đơn giản, lần thứ hai là đường đường chính chính vào nhà đặt camera giám sát, lần thứ ba là giúp đăng ký, lần này lại biết cô không có bữa tối nên mang đồ ăn đến giúp?
[Hàng xóm của bạn đều thân thiện, bất cứ khi nào cần giúp đỡ, bạn đều có thể làm phiền bọn họ, nhớ mỉm cười. Tất nhiên, khi bọn họ tìm đến sự giúp đỡ của bạn, xin đừng từ chối.]
Hàng xóm thân thiện không thể từ chối...
"Rầm..." Một tiếng động lớn như có vật thể nặng rơi xuống vang lên từ nhà bếp.
Lộc Khả vội vàng hỏi với vẻ lo lắng: "Có chuyện gì vậy? Dì Lưu có ổn không?" Vừa nói cô vừa định đứng dậy đi vào bếp.