Chương 36

Vào bếp lấy sữa và đĩa trái cây, dắt Bì Bì, Lộc Khả một lần nữa đến trung tâm hoạt động người cao tuổi. Trên đường gặp một nhóm nhân viên an ninh tiểu khu đang tuần tra qua lại.

Sáng sớm đã bắt đầu làm việc rồi sao? Hay là thức trắng đêm?

Không suy nghĩ nhiều, Lộc Khả lại ngồi xuống ghế dài ở vị trí cũ, rồi bắt đầu dùng bữa sáng.

Có lẽ vì xuất hiện liên tục mấy ngày trước mặt mọi người cho nên đã quen mặt, cuối cùng có một dì không kìm được lòng đã đến chào hỏi.

“Cô bé ơi, trẻ tuổi vậy sao cứ đến đây ngồi ăn sáng hoài vậy? Toàn là mấy ông bà già rồi, không thấy chán sao!” Đúng lúc một bài hát kết thúc, dì Điền Ái Hoa ngoài năm mươi mặc áo sơ mi hoa đang thở dốc, nghĩ muốn nghỉ một lát nên chạy đến bắt chuyện với Lộc Khả.

“Dì ơi, ở nhà cũng buồn chán, ở tiểu khu này còn náo nhiệt hơn.” Nuốt miếng trái cây trong miệng, Lộc Khả ôm hộp giữ nhiệt đựng trái cây đặt lên đùi, ngoan ngoãn đáp.

“Toàn là loa đài ồn ào, cô gái à, người nhà cháu đâu? Sao không gọi bọn họ đi cùng cháu? Dì thấy cháu đến đây một mình mấy ngày rồi.” Điền Ái Hoa thẳng tính, có gì nói đó.

Lộc Khả cúi đầu, ngón tay nắm chặt hộp giữ nhiệt, đầu ngón tay hơi trắng bệch, cảm xúc đột nhiên trở nên rất buồn bã, nhỏ giọng nói: “Cháu... Nhà cháu chỉ còn một mình cháu thôi...”

“Xem cái miệng của dì này...” Điền Ái Hoa ăn nói lưu loát cũng có một thoáng cạn lời: "Cháu đừng, đừng buồn, dì sẽ nói chuyện phiếm với cháu, nói chuyện khác nhé!”

“Không sao đâu dì, cháu quen rồi.” Lộc Khả ngẩng đầu, hướng về phía tiếng nói, nở một nụ cười kiên cường nhưng đáng thương. Lý do lớn nhất khiến cô đáng thương là đôi mắt nai tơ của cô, có chút ướŧ áŧ.

Điền Ái Hoa nhìn nụ cười đáng thương của cô bé trước mặt, chợt nhận ra hình như cô bé không nhìn mình, mà nhìn vào khoảng không vô định, vội đưa tay vẫy trước mặt cô bé, thấy Lộc Khả không phản ứng, lòng áy náy lại càng sâu thêm.

“Haizz... Cô bé à, gần đây không an toàn lắm, cháu phải chú ý an toàn nhé, không có việc gì thì đừng chạy ra ngoài, ở nhà an toàn hơn.” Dì không nỡ cho nên lên tiếng nhắc nhở.

“À? Không an toàn? Xảy ra... Cảy ra chuyện gì vậy ạ?” Lộc Khả nghe xong có chút lo lắng và sợ hãi.

Điều này ngay lập tức mở ra cuộc hộp thoại của Điền Ái Hoa.

“Cháu không biết sao? Thành phố mình không an toàn nữa rồi, chỉ trong tháng này thôi đã mất tích hơn chục người rồi!” Dì lập tức ngồi xuống ghế trống cạnh Lộc Khả, bắt đầu kể.