Chương 12

Đây là cái gì? Nhân vật NPC định kỳ đến tận nơi đưa manh mối?

Gió nhẹ thổi qua, bóng cây trùng điệp, Lộc Khả chỉnh lại quần áo: "Bì Bì, về nhà thôi."

"Gâu!" Bì Bì đứng dậy vẫy đuôi, đáp lại rồi bắt đầu quay về.

Lúc về đến nhà, dì Lưu đã không còn ở vị trí đó nữa, Lộc Khả nhấn vân tay mở cửa, tháo dây xích cho Bì Bì, rồi mò mẫm về phòng ngủ lấy quần áo, sau đó đi vào phòng vệ sinh tắm rửa qua loa.

Gần bốn giờ thì cô về đến nhà, xét thấy sự nguy hiểm của phòng vệ sinh vào buổi tối, hơn nữa cũng sẽ không ra ngoài nữa, cho nên cô tắm trước. Nước chảy ào ào, trượt xuống từ đỉnh đầu, tạo thành những gợn sóng trên nền gạch.

Sau khi tắm xong, cô cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Lúc ra khỏi phòng vệ sinh, Bì Bì đang ngồi đối diện cửa, rồi lại đi theo Lộc Khả về phòng ngủ, nằm vào ổ chó cạnh cửa phòng cô. Thật là một con chó con dính người.

Lúc Lộc Khả đang sấy tóc trong phòng ngủ, thời gian đã lặng lẽ trôi đến năm giờ chiều.

[Tít tít tít! Tít tít tít! Hiện tại: Mười bảy giờ đúng.] Tiếng máy sấy tóc đã át đi những tiếng động sột soạt bên ngoài, đến mức khi Lộc Khả bước ra khỏi cửa phòng ngủ thì va phải một người.

Người đó trông khoảng ba mươi bốn mươi tuổi, làn da đen sạm, in hằn dấu vết thời gian, mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, quần áo màu tối đơn giản, vẻ mặt e dè, tay còn xách một túi rác màu đen, đầy ắp không biết chứa gì.

"Cô Lộc, cơm nước đã dọn ra bàn rồi." Giọng nói rụt rè, hơi thở yếu ớt.

Lộc Khả giả vờ nghe tiếng để xác định phương hướng, dời tầm mắt, nói: "Được rồi, cảm ơn dì."

"À!" Dì này đáp một tiếng: "Vậy tôi đi đây, cô cứ ăn từ từ, ngày mai tôi sẽ đến dọn dẹp."

"Vâng, dì đi đường cẩn thận."

Nghe vậy, dì xách túi rác vội vàng đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lớn lại, căn phòng trở lại yên tĩnh.

Lộc Khả nhìn bóng lưng dì rời đi, trầm tư.

Trời dần tối, gió lạnh thổi vù vù, nhiệt độ trong nhà càng giảm vài độ, vừa lạnh vừa yên tĩnh. Bữa cơm trên bàn vẫn đang bốc khói, vẫn là ba món một canh giống như bữa trưa, nhưng món ăn đã thay đổi. Khoai tây sợi chua cay, đậu đũa xào khô, thịt bò xào ớt xanh, canh sườn ngô... Thơm lừng, có thể kí©h thí©ɧ vị giác của mọi người có mặt, mặc dù bây giờ chỉ có một mình cô.

Sau khi giờ tròn được báo, Lộc Khả lại mất hơn nửa tiếng để ăn xong bữa ăn này, có thể nói là đã đóng vai một cách tận tâm tận lực. Ăn xong, dưới sự bầu bạn của Bì Bì, cô mở TV nghe tiếng để gϊếŧ thời gian.