Lại một năm nữa vừa vặn ngắm cảnh xuân , sắc phong đại điển không lâu nữa sẽ đến, ở trong cung đợi vài ngày Chu Cẩm Hà có thể đứng ngồi không yên, phân phó người chuẩn bị cải trang xuất cung để thưởng ngoạn cảnh xuân.
"Bệ hạ, đều đã chuẩn bị thỏa đáng."
"Ừm, Hoàng Phu từ quân doanh trở về chưa?" Mỗi ngày trời vừa sáng Tiêu Vô Định sẽ đi quân doanh một chút, trừ phi khí trời thực sự ác liệt nữ bệ hạ sẽ hạ xuống khẩu dụ không cho nàng đi, bằng không thì hôm nào cũng kiên trì lịch trình như vậy.
"Đã vào cửa cung."
"Ừm, để cho nàng đi tẩm cung chờ ta." Chu Cẩm Hà thả bút, mang theo nụ cười đứng dậy hướng về tẩm điện đi tới, dù là ai đều có thể nhìn ra nữ bệ hạ đang tràn đầy phấn khởi.
Trong ngày thường Tiêu Vô Định đều là trực tiếp đi về Tuyên Thất Điện, mỗi ngày Chu Cẩm Hà luôn cẩn trọng, không phải đang phê tấu chương thì chính là cùng một đám đại thần trao đổi, làm sao hôm nay lại muốn mình đi tẩm điện tìm nàng? Lông mày Tiêu Vô Định cau lại, hỏi: "Bệ hạ bị ốm rồi sao?"
"Hồi Hoàng Phu, bệ hạ vẫn khỏe mạnh."
Nghe vậy, lông mày Tiêu Vô Định mới giãn ra chút, buổi sáng vẫn thấy nàng khỏe mạnh, nghĩ đến cũng sẽ không phải là bị bệnh, chính là không biết nữ bệ hạ đang muốn làm cái gì. Nàng nhanh chóng đạp ngựa, Tuyệt Địa liền đạp móng chạy lên trước, đem một đám cung nhân đều bỏ lại đằng sau. Trong cung vốn dĩ không cho phép cưỡi ngựa, nhưng bệ hạ luôn sủng ái Hoàng Phu, chỉ là cưỡi ngựa mà thôi, chúng cung nhân đã sớm không cảm thấy kinh ngạc nữa rồi.
Không lâu lắm đã đến tẩm điện, Chu Cẩm Hà cho cung nhân ở bên trong lui xuống, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn những bộ y phục nàng đang mang trên tay. Tiêu Vô Định mỉm cười tiến lên ôm nàng, nói: "Chế Y Cục tay nghề thật sự không tệ,tất cả đều rất đẹp ."
Chu Cẩm Hà nghiêng đầu nhìn nàng, nở nụ cười nhưng trong nụ cười ấy mang theo vài giảo hoạt, nói: "Thật sao? Vậy ngươi chọn cho mình một cái, hôm sau chúng ta sẽ xuất cung đi ra ngoài một chút."
"Bệ hạ rốt cuộc cũng cam lòng nghỉ ngơi một chút rồi nhỉ?" Tiêu Vô Định ngạc nhiên nhíu mày, buông ra nàng sau đó lấy xiêm y trước mặt tỉ mỉ đánh giá: "Ừm, cái màu hồng nhạt này quả thực không tệ, màu lam nhạt cũng rất đẹp "
Chu Cẩm Hà nhìn thấy nàng đang nghiêm túc lựa chọn, trong mắt nàng tràn đầy ý cười, nói: "Ừm, nhìn quả thực cũng không tệ, ngươi cũng nên thử xem."
"Ừm, đều thử xem như thế nào." Tiêu Tướng quân nghĩ nữ bệ hạ nhìn dáng dấp những bộ xiêm y này, đột nhiên cảm giác thấy có gì đó không đúng, quay đầu trợn to hai mắt kinh ngạc hỏi nàng: "Ta sao?"
"Đúng vậy, chính là ngươi thử." Nữ bệ hạ trên mặt toàn là ý cười, mang theo vài phần nghịch ngợm, nói: "Ta khi nào nói những thứ này là cho ta chứ?"
Hai người trừng mắt với nhau một hồi lâu, Tiêu Tướng quân đành bất đắc dĩ nhận thua, mang theo vài phần bất lực nói: "Nàng nghĩ như thế nào lại để ta mặc nữ trang chứ? lỡ như bị người khác phát hiện thì biết làm như thế nào?"
"Ngươi không cần sợ, chờ một lát nữa lúc ngồi xe ngựa, ngươi ở trên xe, ta để Viêm Vệ theo."
Nữ bệ hạ cân nhắc thật sự chu đáo. Tiêu Vô Định chỉ biết thở dài, nhìn nàng không nói một lời, ánh mắt như là đang hỏi: "Không mặc có được không?" Nữ bệ hạ nhíu mày, hừ lạnh nói: "Tiêu Tướng quân mặc nữ trang chỉ có thể cho một mình Ngụy tỷ tỷ nhìn thấy thôi sao? Trẫm không được nhìn ư?" Chuyện này đâu thể so sánh như vây? Tiêu Tướng quân nửa câu từ chối đều không dám nói nữa, mau mau xoay người cầm xiêm y chuẩn bị đi đổi. Chu Cẩm Hà nhìn động tác của nàng, thực hiện được mưu kế khóe miệng cũng nhếch lên, đứng dậy tiến lên giúp nàng.
Tiêu Vô Định mặc nam trang nhiều năm như vậy, cũng đã quen thuộc từ lâu, đoạn thời gian nàng mặc nữ trang chủ yếu là để tránh tai mắt, nào ngờ bị nữ bệ hạ nhớ dai như vậy. Nàng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhận mệnh tùy theo Chu Cẩm Hà giúp nàng thay đồ.Cuối cùng vẫn chọn một bộ lam nhạt, Chu Cẩm Hà nhìn Tiêu Vô Định không giống với ngày xưa tâm tình rất tốt, lại lôi kéo nàng đến trước bàn trang điểm ngồi xuống, giúp nàng trang điểm, dùng ngọc trâm đem tóc cột lên, Tiêu Tướng quân lông mày mang mấy phần anh khí luôn làm người nghe tiếng đã sợ mất mật bây giờ lại trở thành một giai nhân khuynh Thành.
Chu Cẩm Hà quan sát tỉ mỉ nàng một hồi lâu, đau lòng trong mắt được cất giấu đi, nàng vốn nên là dáng vẻ này mới đúng. Nữ bệ hạ mang theo nụ cười, áp sát tới khẽ hôn lên đôi môi đỏ, trán chạm trán, than nhẹ: "Thật đẹp, nghiêng nước nghiêng thành cũng chỉ đến như thế mà thôi."
Tiêu Vô Định cười ôm nàng, tại bên tai nỉ non: "Chỉ cần khuynh đảo với một người là đủ."
Hai người ngọt ngào một lúc, Chu Cẩm Hà liền đổi chủ ý, phân phó người đem xe ngựa chạy tới cửa tẩm điện, nàng cho bình lui mọi người, liền mang theo Tiêu Vô Định với bộ dạng như vậy lên xe ngựa, hướng về ngoài cung đi. Kinh thành vẫn náo nhiệt phồn hoa như cũ, Chu Cẩm Hà ở trong cung hơn nửa năm, bây giờ lại được nghe tiếng rao hàng của tiểu thương hai bên, có cảm giác dường như đã trải qua mấy đời, nàng đẩy mành ra đầy hứng thú nhìn ra bên ngoài, Tiêu Vô Định thấy thế, nhè nhẹ nắm tay, ôn nhu hỏi: "Ngày sau bỏ chút thời gian bồi ta ra xem một chút được không?" Chu Cẩm Hà gãi gãi lòng bàn tay của nàng, cúi đầu cười yếu ớt: "Cầu còn không được."
Xe ngựa trực tiếp đi về bên hồ, có không ít các công tử tiểu thư đều đang thừa dịp xuân mà du ngoạn. Ánh nắng cũng du hồ mua vui, trên mặt hồ đã có không ít du thuyền, chung quanh đều là tiếng cười cười nói nói. Phi Nhi sớm đã bảo người chuẩn bị du thuyền, Chu Cẩm Hà cùng Tiêu Vô Định vừa xuống xe ngựa liền thu hút không ít ánh mắt người khác, hai người thấy vậy liền vội vã lên du thuyền, nữ bệ hạ thở dài, nói: "Thất sách thất sách, thật không nên để ngươi đi ra như vậy, còn thu hút không biết bao nhiêu nam tử mơ ước."
"Kẻ ác lại cáo trạng trước." Tiêu Vô Định thấy buồn cười, nắm tay nàng lên thuyền.
Du thuyền chậm rãi khởi động, bọn người hầu rất tự giác không tới quấy rầy hai vị chủ tử, trên boong thuyền có bàn án, trên bàn được bày trà cụ cùng bánh ngọt, Chu Cẩm Hà ngồi xuống trước bàn, cầm lấy trà cụ tự mình pha trà.Trong lúc rảnh rỗi nàng cũng cùng Ôn Nguyên học một chút, tài nghệ xem ra rất là tiến bộ. Tiêu Vô Định dựa vào rào chắn, mỉm cười nhìn động tác của nàng nhẹ nhàng đến nước chảy mây trôi.
Chu Cẩm Hà pha được xong trà, nàng liền đi tới phía đối diện ngồi xuống, cầm lấy chén trà tinh tế thưởng thức, cười nói: "Sư phụ luôn nói trà đạo của ta là học không tới, nhưng bây giờ đã có ngươi, lần tới gặp cũng không cần phải quở trách ta nữa."
"Ngươi tính toán mưu đồ thật hay." Chu Cẩm Hà lại rót cho nàng một chén, đứng dậy dựa lan can, nói: "Sư phụ còn thu đồ đệ không? Ta cũng muốn bái sư, thuận tiện nghe nàng quở trách ngươi."
Tiêu Vô Định bất đắc dĩ nhìn nàng, "Ta sao lại không biết ngươi có sở thích muốn cười nhạo ta như vậy nhỉ?" Nàng tiến lên ôm lấy eo nàng, không khách khí mà gãi gãi, trêu đến Chu Cẩm Hà cười không ngậm miệng lại được, vội vã nắm chặt tay nàng xin tha: "Ta sai rồi ta sai rồi, không chê cười ngươi nữa."
Tiêu Vô Định lúc này mới dừng tay, một tay ôm eo nàng, hai người tựa ở trên rào chắn thưởng thức cảnh hồ.
Trên thuyền còn chuẩn bị nhạc khí, nữ bệ hạ nghe được trong du thuyền truyền ra tiếng nhạc, chợt nhớ tới lúc ở Nghi Châu có nghe nàng thổi huân, nàng liền phân phó người đi lấy huân, chính mình thì lại lấy tiêu mà Tiêu Vô Định từng đưa cho nàng ra, cười tủm tỉm hỏi: "Không biết phu nhân có hứng thú hợp tấu một khúc hay không?"
(Huân là nhạc cụ cổ ở TQ, làm từ đất nung hoặc gốm. Hình dạng giống quả trứng, có lỗ thổi và lỗ bấm.)"Cầu cũng không được."
Tiêu Vô Định tiếp nhận huân, suy nghĩ một chút, nàng du dương theo nhạc điệu, Chu Cẩm Hà mỉm cười, tay cầm tiêu ngọc cùng nàng hòa vào một tiết tấu, một khúc việt nhân ca uyển chuyển cảm động lòng người. Hai người cách nhau không xa, thỉnh thoảng hai mắt nhìn nhau, tất cả đều đều chất chứa nhu tình.
Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân không tri.
( Trong bài thơ Việt Nhân Ca)Thời gian qua đi nhiều năm, người có tình cảm cũng trở nên thân thuộc.
Tiếng nhạc bên này khiến cho không ít các vị Thiếu công tử và tiểu thư bên cạnh chuyển dời sự chú ý, thấy hai vị giai nhân huân tiêu cùng hòa tấu, cũng có người không nhịn được mà cùng các nàng hát vang, tiếng hòa ca ngày càng nhiều, nghe dĩ nhiên vô cùng hài hòa êm tai.
Chu Cẩm Hà cùng Tiêu Vô Định nhìn nhau nở nụ cười, tình cảnh như thế cũng coi như là trăm năm mới có một lần.
Tấu xong khúc ca, bốn phía đều là tiếng vỗ tay, cũng có không ít các vị thiếu công tử hướng về bên này ném hầu bao. Dân Đại Tấn, nữ Nhược Nam nhìn thấy ngươi rất vừa ý, trên hầu bao đem tặng còn viết địa chỉ và họ tên của người đem tặng, như là đối phương cũng có ý định, muốn cùng với nàng trở thành một đoạn lương duyên.
Chu Cẩm Hà nhìn trên boong thuyền đủ các loại hầu bao, khiến cho tâm tình của nàng hơi có chút phức tạp. Nàng từ trước đến giờ luôn búi tóc, lúc nãy ra ngoài liền tiện tay cài trâm tóc cho Tiêu Vô Định, ở trong mắt người ngoài nàng như vậy vẫn là nữ tử chưa kết hôn, quả nhiên là sai lầm. Làm sao lại có nhiều người mơ ước đến nữ nhân của nàng như vậy?
Cuối cùng một thuyền chất đầy hầu bao kia cũng không có được mang đi, nữ bệ hạ đại nhân tính tình hào phóng, cho người đem hầu bao đều trả lại lại cho mọi người. Cũng không ai biết, nữ tử mà hôm nay bọn hắn mơ tưởng đến cùng là ai.
Hai người ra ngoài đi du ngoạn khó tránh khỏi đổ mồ hôi, sau khi hồi cung liền nhanh chóng đi dục trì , nữ bệ hạ khóe môi nở nụ cười như muốn câu dẫn Tiêu Vô Định cùng tắm chung, Tiêu Vô Định tất nhiên sẽ không từ chối nàng, thuận theo nắm nàng bước vào dục trì.
Nước ấm bao quanh toàn thân nàng, Chu Cẩm Hà híp mắt mang theo vài phần thích thú nằm nhoài bên cạnh, Tiêu Vô Địnhchăm sóc nàng để cho nàng thả lỏng, ôn nhu hỏi: " Nàng thấy thoải mái sao?"
"Ừm, ta thấy không tệ." Nữ bệ hạ mở hé đôi mắt phượng, mang theo âm thanh lười biếng mê hoặc không giống với ngày thuòng, nghiêng đầu nhìn nàng,tụa như đang trêu chọc nói: "Hoàng Phu chăm sóc ta như vậy, trẫm có phải nên cho chút khen thưởng không."
Tiêu Vô Định bị nàng xem trong đầu ngứa, ngừng tiếng nói áp sát tới hôn nàng: "Thần tự mình lấy."
"Như vây không được." ánh sáng trong mắt Chu Cẩm Hà lóe lên, xoay người đưa nàng đặt ở một bên dục trì, nói: "Không được nhúc nhích."
Nói xong, nàng mang theo nhiệt tình hôn lên đôi môi đỏ mê người, hai tay không chịu yên mà lướt qua da thịt non mềm đang bị nước ấm bao trùm, Tiêu Vô Định vừa sửng sốt liền bị nàng chiếm lấy tiên cơ, chờ đến lúc phản ứng lại thì cũng đã muộn, chỉ có thể ngoan ngoãn ôm lấy cổ nàng cùng phối hợp.
Nữ bệ hạ như cá gặp nước, vui chơi đến nước trong trì bị khuấy lên, mang theo sóng lớn liên tục, Tiêu Tướng quân kỹ năng bơi không tốt, chỉ có thể ôm chặt nàng liên tục xin tha, làm thế nào cũng không nghĩ ra tại sao tình hình lại xoay chuyển như vậy.
Hai người ở trong phòng tắm dằn vặt hồi lâu mới đi ra, cung nhân cũng không cảm thấy kinh ngạc, vẫn theo thường lệ mà bày bữa tối lên, Tiêu Vô Định nhìn bàn đầy món ngon lai chỉ thở dài, liếc nhìn nữ bệ hạ đang ở một bên tinh thần thoải mái một cái, xoay người hướng về tẩm điện đi: "Ta buồn ngủ, không ăn."
Vào lúc này mí mắt nàng như muốn đánh nhau, vừa tiến vào tẩm điện liền hướng về trên giường nằm xuống, ngay cả chăn cũng không đắp. Chu Cẩm Hà cười tủm tỉm vung vung tay để cung nhân mang bữa tối xuống, phân phó: "Trước tiên cất đi, chờ nàng tỉnh rồi mang lên."
Quay về tẩm điện giúp nàng đắp kín chăn, nàng lúc này lại không buồn ngủ, nhưng cũng nằm ở bên người nàng, nàng chỉ tựa ở đầu giường đọc sách, thuận tiện xoa xoa cánh tay của mình đang có chút nhức mỏi. Mới vừa rồi đúng là có chút phóng túng, bây giờ mà không xoa bóp, ngày mai không cầm được bút sẽ không hay.
Chu Cẩm Hà cúi đầu xuống liền có thể nhìn thấy trên xương quai xanh trắng nõn của Tiêu Vô Định có vài dấu hồng mai, thấy vậy nàng vẫn chưa hết thòm thèm liếʍ môi một cái, nhìn nàng ngủ đến say sưa như vậy, đột nhiên nghĩ đến, nếu như lần sau Tiêu Tướng quân lại mất ngủ, cứ dùng chiêu này giúp nàng là được rồi.
...................BẠN ĐÃ ĐỌC XONG BỘ TRUYỆN VÔ ĐỊNH TRƯỜNG AN................. >< >< %%TẠM BIỆT%%