Ngoại truyện 2

Nghe nói Ngụy Minh Càn vu vạ ở Trích Tinh Các, Tiêu Trường Ninh bữa tối cũng không ăn liền vội vội vàng vàng hướng về Trích Tinh Các chạy đi, nhưng đến nơi lại phải chờ ở ngoài cửa phòng Ôn Nguyên, đây đúng là lần đầu tiên bị như vậy.

"Quận chúa, nữ đế Thục Quốc đang ở bên trong."

Tiêu Trường Ninh nhàn nhạt liếc nàng một chút, nói: "Há, như vậy thì như thế nào?"

Phí lời, nếu không phải là nữ đế Thục Quốc ở đây, nàng cũng không cần phải chịu lạnh ngay cả bữa tối cũng không cần liền chạy tới đây?

Thị nữ canh cửa á khẩu không trả lời được, không thể làm gì khác hơn là đi vào thông báo với Ôn Nguyên.

Ôn Nguyên nghe lời bẩm báo của thị nữ, trên mặt ý cười sâu sắc thêm mấy phần, phân phó: "Để Quận chúa ở gian phòng sát vách chờ ta một lúc."

Thị nữ kia đang chuẩn bị lui ra, nhưng lại nghe được Ngụy Minh Càn cười dài mà nói: "Đó là muội muội của Trường Sa Vương sao? Trẫm nghe nói Trường Ninh Quận chúa cũng tài mạo song toàn, vừa hay có cơ hội để chiêm ngưỡng, không bằng mời Quận chúa đi vào đây đi?"

Nàng không buông tha ý cười ôn nhu trong mắt Ôn Nguyên lúc nãy, Ôn cô nương là người mạnh vì gạo, bạo vì tiền, đối với nàng lễ nghi chu đáo luôn khiến người ta nhìn không ra nửa điểm sai trái, nhưng Ngụy Minh Càn cũng nhìn ra được nội tâm của nàng luôn xa cách, cũng không biết là nàng bình thường chính là như vậy hay vẫn chỉ có đối với mình như vậy.

"Nếu bệ hạ đã nói như vậy, ngươi liền mời Quận chúa vào đi."

Thị nữ theo tiếng lui ra, mời Tiêu Trường Ninh đi vào. Tiêu Trường Ninh như xe chạy đường quen tiến vào khuê phòng của Ôn Nguyên, vẻ lạnh nhạt lúc nãy ở bên ngoài hoàn toàn không còn, trên mặt mang theo nụ cười lễ phép, thấy Ngụy Minh Càn cùng Ôn Nguyên đang dùng bữa tối, hướng Ngụy Minh Càn hành lễ: "Bái kiến nữ đế Thục Quốc."

Ngụy Minh Càn một tay nâng cằm đầy hứng thú đánh giá nàng, nói: "Quận chúa không cần đa lễ, Trường Sa Vương thực sự là có phúc lớn, có muội muội xinh đẹp như Quận chúa đây."

"Ngài quá khen."

Nàng thuận thế đứng dậy, Ôn Nguyên liền mỉm cười hướng nàng ngoắc ngoắc tay, nói: "Lại đây ngồi, đến vào lúc này chắc là chưa dùng bữa tối phải không?"

"Còn chưa." Tiêu Trường Ninh đến bên cạnh nàng ngồi xuống, nhất cử nhất động đều thận trọng giống như một tiểu đại nhân.

Ôn Nguyên lúc này phân phó người mang lên chút đồ ăn nàng yêu thích, Ngụy Minh Càn nhìn hai người lơ đãng toát ra vẻ rất quen thuộc cùng thân mật hơi nhíu mày, nói: "Quận chúa đến có việc gì?"

"Không có, chỉ là đã vài ngày không thấy Ôn tỷ tỷ, liền qua đây nhìn một cái, không ngờ nữ đế Thục Quốc cũng ở chỗ này." Hừ, nếu không phải ngươi cả ngày vu vạ ở chỗ Ôn tỷ tỷ, bản quận chúa cần phải bỏ cả bữa tối để chạy tới đây ư. Tiêu Trường Ninh trong lòng oán hận một tiếng, nhưng trên mặt vẫn không chút biến sắc.

Ai u, có chút thú vị, xem ra tỷ tỷ không dễ trêu lại có muội muội cũng không hề dễ trêu a. Thân phận nàng như vậy, cả kinh thành đều biết rõ động tĩnh của nàng mấy ngày này, làm sao lại không biết nàng ở Trích Tinh Các chứ? Ngụy Minh Càn cười tủm tỉm đánh giá nàng, đây là sợ nàng đoạt mất Ôn tỷ tỷ sao? Còn nhỏ tuổi mà tâm tư cũng không ít nha.

Ngụy Minh Càn vẫn là lần đầu tiên gặp gỡ "Tình địch" l nhỏ tuổi như vây, hứng thú đối với Ôn Nguyên càng lớn hơn mấy phần, cũng vui vẻ xem tiểu cô nương không thoải mái, vốn định dùng qua bữa tối liền trở về dịch quán, nhưng lúc này nàng lại đổi chủ ý, cố tình ở lại thêm một hồi lâu.

Ôn Nguyên thoáng nhìn bàn tay ửng hồng của nàng, sờ vào quả nhiên lạnh lẽo, không khỏi giận nàng một chút, mang tới một chút trách cứ: "Làm sao lại lạnh như vậy, cũng không biết nắm cái lò sưởi tay theo."

Trường Ninh vốn là muốn né tránh vì sợ lạnh nàng, nhưng bị nàng mắng như vậy cái gì cũng không dám làm, ngoan ngoãn như một con thỏ tùy ý Ôn Nguyên nắm tay, tự cười cười với nàng để lấy lòng, chỉ lo nàng tức giận.

Nhà bếp rất nhanh đã mang mấy món ăn Tiêu Trường Ninh thích lên, Ôn Nguyên phân phó thị nữ cầm lò sưởi tay lại đây cho nàng, rất là tiện tay giúp nàng gắp thức ăn, chỉ là nàng cũng không có quên Ngụy Minh Càn, đem hai người đều chăm sóc rất công bằng, khiến người ta nhìn không ra nửa điểm thiên vị.

Tuy là nói như vậy, nhưng nhìn vẫn khiến lòng người không vui đây.

Ngụy Minh Càn thưởng thức chén rượu bạch ngọc trong tay, uống một hơi cạn sạch. Vào lúc này nàng cảm thấy cang yêu thích Ôn cô nương, chỉ muốn mang nang về trong cung dấu đi mới được, không để cho người khác nhìn thấy mới tốt.

Nàng thích chưng diện cái đẹp, nhưng cũng biết chính mình có bao nhiêu bạc tình, chưa bao giờ yêu cầu hậu cung của nàng cần phải toàn tâm toàn ý yêu nàng, bọn họ không cao hứng liền có thể rời đi, thích thì ở không thì thôi, nàng không bắt buộc. Nhưng hôm nay không biết làm sao lại có ý nghĩ muốn sở hữu như vậy? Ngụy Minh Càn nhìn nữ tử nhu hòa đang ôn nhu cười cách đó không xa, bỗng nhiên có chút hâm mộ thiếu nữ chưa qua tuổi dậy thì bên cạnh nàng kia. Bất luận tâm tư thiếu nữ là thế nào, chí ít Ôn Nguyên đã đưa nàng đặt ở trong lòng.

Tối nay rượu giống như đặc biệt say lòng người, chỉ chốc lát sau Ngụy Minh Càn liền cảm thấy được có chút choáng váng, lúc này mới thả chén rượu xuống. Ôn Nguyên nhạy cảm chú ý tới, hỏi: "Bệ hạ vẫn uống thêm sao?"

Ngụy Minh Càn một tay chống đầu, mang theo vài phần men say mị nhãn như tơ cười nhìn nàng, nói: "Sợ là Ôn cô nương hạ độc cho trẫm rồi, trẫm đã lâu chưa uống nhiều."

" Tội danh lớn như vậy ta cũng không đảm đương nổi." Ôn Nguyên dịu dàng nở nụ cười, đứng dậy đỡ nàng đến một bên giường mềm nằm xuống, lại nghe được ngữ khí nhàn nhạt của Ngụy Minh Càn nhưng mang theo không thể nghi ngờ mở miệng: "Dáng dấp của Trẫm bây giờ không thích hợp để gặp người ngoài, kính xin Quận chúa lảng tránh."

"..." Ôn tỷ tỷ không phải người ngoài sao? !

Tiêu Trường Ninh nắm thật chặt nắm đấm dưới bàn, cắn răng kéo kéo khóe môi, nói: " Nữ đế Thục Quốc vẫn là đang để bụng." Nàng hận không thể đi qua đem Ngụy Minh Càn nhấc lên rồi ném đi mới hả giận, nhưng do thân phận hạn chế chỉ có thể đứng dậy đi ra bên ngoài.

Ngụy Minh Càn xem dáng vẻ tiểu cô nương đè nén cơn tức giận, cười khanh khách lên tiếng, đưa tay kéo Ôn Nguyên làm cho nàng ngồi ở bên người, gối đầu ở trên người nàng, cười tươi như hoa. Nàng lúc nãy liền không nên để Tiêu Trường Ninh đi vào.

"Đứa bé kia quả nhiên yêu thích ngươi."

Ôn Nguyên đưa tay giúp nàng xoa huyệt Thái Dương, mỉm cười nói: "Ta cũng coi như nhìn Quận chúa lớn lên, liền giống như tỷ tỷ của nàng vậy."

Ngụy Minh Càn nhẹ hừ một tiếng, cũng không giải thích từ thích trong miệng nàng đến cùng là ý gì.

Ôn Nguyên phân phó người nấu canh giải rượu đến, đáng tiếc Ngụy nữ hoàng dựa vào mùi rượu cũng không bằng thường ngày, rất nhanh liền từ chối. Nàng đưa tay đem canh giải rượu trong tay Ôn Nguyên phóng tới một bên, nắm lấy đôi tay đặt lại trên trán của chính mình, Ôn Nguyên không thể làm gì khác hơn là tiếp tục giúp nàng xoa bóp, nhìn Ngụy Minh Càn hiếm thấy mang tới mấy phần tính trẻ con trêu ghẹo nói: "Bệ hạ hôm nay tửu lượng không giống thường ngày thì phải."

Ngụy Minh Càn thoải mái nhắm hai mắt, nghe vậy mở đôi mắt phượng bình tĩnh nhìn Ôn Nguyên, cười khẽ: "Vậy phải trách đêm nay Ôn cô nương đặc biệt mê người, rượu không làm người say mà người tự say."

Ôn Nguyên nghe lời nói như vậy, tự nhiên không để ở trong lòng, chỉ ngoắc ngoắc khóe môi, không để ý lắm.

Ngụy Minh Càn thật muốn hôn lên đôi môi mê người kia, nhưng lại không muốn mạo phạm giai nhân, không thể làm gì khác hơn là nắm đôi tay nhỏ ấm áp mềm mại đặt ở bên môi mình hôn lên, cười hỏi: "Đều nói Ôn cô nương ở Trích Tinh Các nhìn như ôn hòa kì thực lại cao cao không thể với tới, có Hoàng Đế Đại Tấn cùng Trường Sa Vương che chở không ai dám chọc Ôn cô nương nửa điểm không thoải mái, Ôn cô nương đối xử với ta như thế, là bởi vì thân phận của ta sao?"

Nàng bỏ qua tự xưng "Trẫm" như vậy, vẫn là lần đầu tiên.

Ôn Nguyên nhìn người trong lòng ánh mắt mang theo chút chờ đợi, mặt mày càng nhu hòa, ôn nhu cười nói: "Ta cùng bệ hạ là giao hảo, tuy là lời nói đại bất kính, nhưng ta xem bệ hạ là bạn bè, chăm sóc bạn bè vốn nên như vậy."

"A, thụ sủng nhược kinh." Ngụy Minh Càn đưa tay khẽ vuốt gò má của nàng, trong mắt mang tới mấy phần tình cảm không rõ: "Ta không ngốc, ta luôn cảm thấy Ôn cô nương cũng có mấy phần yêu thích ta đây."

"Bệ hạ qua mấy ngày nữa sẽ về đất Thục, chỉ sợ không được mấy ngày liền đem Ôn Nguyên quên mất."

Nàng thừa nhận, đối với Ngụy Minh Càn có mấy phần động tâm. Ngụy Minh Càn giống như chim quên đỏ tươi như máu của đất Thục vậy, một màu hồng đến chói mắt, khiến người ta không dời mắt nổi. Nàng chưa từng gặp nữ tử như vậy, khí độ đế vương cùng nữ tử quyến rũ đều dung hợp cực kỳ hòa hợp ở trên người nàng, mê người nhưng không yêu mị, một cái nhíu mày một nụ cười cũng cực điểm phong tình.

Nàng hết thảy, cùng Ôn Nguyên tuyệt nhiên ngược lại.

Nhưng Ôn Nguyên cũng biết, Ngụy Minh Càn từ nhỏ chính là người được vạn người vây đỡ, hào hiệp, bạc tình. Nàng muốn một đời một kiếp với một người, nhưng ở nơi Ngụy Minh Càn này lại không thích hợp.

"A, nữ tử như ngươi vậy, ta chính là có đem mình quên đi, sợ là cũng không quên được ngươi." Ngụy Minh Càn cười càng xán lạn, lại mang tới mấy phần cô đơn, cười giỡn nói: "Trách ta thôi, trước kia đào hoa quá nhiều, bây giờ nói cái gì chỉ sợ ngươi cũng không tin."

"Mỹ nhân bên cạnh bệ hạ nhiều như mây, ta tin hay không, không quá quan trọng."

Ôn Nguyên đưa tay đang được nàng che ở trên mặt mình kéo xuống, bê bát canh giải rượu lên, nói: "Vừa ấm, bệ hạ uống nó đi."

Ngụy Minh Càn khẽ cười thành tiếng, tiếp nhận chén nhỏ uống một hơi cạn sạch, sau đó liều mạng đem đầu vùi vào eo của Ôn Nguyên. Hơn mười ngày đã qua, tùy hứng một hồi thì lại làm sao.

Nàng không muốn về dịch quán, Ôn Nguyên không thể làm gì khác hơn là đem phòng của mình tặng cho nàng, đứng dậy hướng về sát vách đi. Tiêu Trường Ninh còn ở bên trong ngồi như tượng, thấy nàng vừa đến, vội vàng đứng lên ba chân bốn cẳng đến bên người nàng, nhíu mày hỏi: "Ôn tỷ tỷ, nữ đế Thục Quốc kia không có chiếm tiện nghi của ngươi chứ?"

Ôn Nguyên cười khúc khích, đưa tay nặn nặn gò má mềm mại của nàng, nói: "Ngươi lo lắng chạy tới chính là sợ nàng chiếm ta tiện nghi ta sao?"

Tiêu Trường Ninh xem thường hừ hừ hai tiếng, nói: "Người nào không biết nữ đế Thục Quốc yêu thích sắc đẹp, Ôn tỷ tỷ đẹp như vậy, nàng tất nhiên lòng mang ý đồ xấu!"

"Coi như nàng chiếm ta tiện nghi, thì có thể làm sao? Nàng là vua của một nước, ngươi còn có thể đánh nhau với nàng hay sao?"

"Nàng quả nhiên chiếm tiện nghi của ngươi? !" Tiêu Trường Ninh con mắt tròn vo trợn lớn, nếu Ôn Nguyên gật đầu nàng sợ là sẽ thật sự đến gian sát vách đánh một trận.

Trêu chọc nàng xong, Ôn Nguyên cười ha ha nắm tay nàng đi vào , đưa nàng ngổi xuống ghế tròn, đưa tay vuốt ve tóc của nàng, nói: "Ôn tỷ tỷ ngươi là người như thế nào chứ? Còn có thể để người ta chiếm tiện nghi sao?" Tự nguyện liền không coi là chiếm tiện nghi đi.

"Ngược lại cũng đúng, Ôn tỷ tỷ lợi hại nhất." Tiêu Trường Ninh ở lòng bàn tay sượt sượt, giống như một con mèo con cần động viên vậy, lại nói lầm bầm: "Bệ hạ cũng thật đúng là, cứ như vậy đem người ném đến nơi này của tỷ, chính mình cùng tỷ tỷ thì chán ngán."

Ôn Nguyên cười nặn nặn vành tai nói, nói: "Gan lớn a, lời này mà để cho bệ hạ nghe được, sau này ngươi cùng người khác đánh nhau xem nàng còn giúp ngươi hay không."

"Hì hì, ngươi không nói thì ai cũng sẽ không biết." Tiêu Trường Ninh lấy lòng ôm lấy Ôn Nguyên dụi dụi liên tục, làm nũng nói: "Ôn tỷ tỷ, ngươi tuyệt đối không được tin những lời ngon tiếng ngọt của nữ đế Thục Quốc nha."

Nếu như bị nữ đế Thục Quốc lừa gạt đi mất là việc lớn không tốt chút nào.

Ôn Nguyên động viên nàng, nhàn nhạt ngoắc ngoắc khóe môi, nói: "Ừm, đương nhiên sẽ không tin."

Ngụy Minh Càn nóng như vậy, vạn nhất đem mình cùng phát hỏa theo thì biết làm như thế nào cho phải? Ôn Nguyên là người lý trí như vậy, xưa nay sẽ không làm chuyện nguy hiểm.

Nhưng không thể không nói, sức hút nóng rực của Ngụy Minh Càn quả nhiên câu dẫn người a, nhớ tới ánh mắt say mê ly lúc nãy của Ngụy Minh Càn, không có chút rung động nào như nàng thì tâm cũng bị câu đến ngứa ngáy.