Sau khi từ biệt Cao Thạch, Trang Cẩn đi lấy số bạc và bộ y phục đã giấu sẵn, rồi tìm đến một khách điếm đã để ý từ trước, giá cả vừa phải, lại cách Thẩm gia không xa.
Phía sau quầy, ánh đèn dầu leo lét hắt ra một mảnh sáng vàng vọt. Chưởng quỹ đang gảy bàn tính, nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền đứng thẳng người. Nụ cười nịnh nọt trên mặt lập tức tắt ngấm khi thấy bộ dạng của Trang Cẩn, thay vào đó là vẻ ghét bỏ, xua tay đuổi đi: “Đi đi, ở đây không có cơm thí cho ngươi đâu!”
“Chưởng quỹ, ta không xin cơm, ta muốn ở trọ.”
“Ở trọ?” Chưởng quỹ khách điếm đánh giá Trang Cẩn, dường như nghi ngờ hắn có tiền hay không, rồi chậm rãi báo giá: “Phòng hạng trên một đêm ba mươi văn, phòng hạng dưới mười văn.”
“Một gian phòng hạng dưới, làm phiền chưởng quỹ.” Trang Cẩn đếm mười đồng tiền, đặt ngay ngắn trên quầy.
“Được thôi, một gian phòng hạng dưới, phòng Bính số sáu!” Thấy Trang Cẩn quả thực có tiền, thái độ chưởng quỹ lập tức trở nên hồ hởi, nhanh chóng gạt tiền vào ngăn kéo, rồi quay đầu hét lớn: “Bân Tử? Chu Bân? Chết ở đâu cả rồi, mau ra mà dẫn khách vào phòng!”
“Tới ngay, tới ngay!” Một tiểu nhị vai vắt khăn chạy ra, vừa cười vừa nịnh chưởng quỹ, rồi lén liếc nhìn Trang Cẩn trong dáng vẻ nhếch nhác, khóe miệng khẽ nhếch xuống một cái rất khó nhận ra. Gã chỉ buông một câu “Khách quan, mời!” rồi xoay người dẫn đường.
Trang Cẩn lẳng lặng theo lên lầu, đến cửa phòng, liền hạ giọng hỏi: “Chu ca, không biết trong khách điếm có nước nóng để ta tắm rửa chăng?”
“Mặt dày gọi ta một tiếng Chu ca, liền muốn có chỗ tốt như thế sao?!” Chu Bân thầm oán trong bụng, che đi vẻ khinh bỉ trong mắt, đáp một cách khô khan: “Nước nóng tất nhiên là có, nhưng chỉ dành cho phòng hạng trên. Tiểu huynh đệ nếu muốn dùng thì có thể đổi phòng.”
“Xin Chu ca chiếu cố cho một chút.” Trang Cẩn vừa nói, vừa kín đáo nhét cho gã ba đồng tiền.
Ánh mắt Chu Bân lập tức sáng lên, tay khẽ hốt lấy số tiền, ho khan hai tiếng, đổi giọng cười: “Xem trí nhớ của ta này, đột nhiên nhớ ra hôm nay quả thật có đun dư một ít nước nóng. Tiểu huynh đệ muốn dùng, ta mang đến là được.”
Đun dư nước nóng? Dư cái khỉ gì!
Rõ ràng là mỗi phòng hạng trên bớt ra một chút, gom lại mà thành — chẳng qua tiền phòng hạng trên là của chưởng quỹ, còn tiền thưởng của vị tiểu huynh đệ này thì lại lọt vào túi mình!
“Đa tạ Chu ca.” Trang Cẩn chắp tay tạ lễ.
“Tiểu huynh đệ khách khí!”
Lại nghe thêm một tiếng “Chu ca” nữa, lòng Chu Bân thoáng khác hẳn. Không có tiền mà kêu “Chu ca” hòng lấy lòng thì đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga; nhưng đã nhận chỗ tốt mà vẫn gọi “Chu ca” với giọng thành tâm, thì đó mới thật sự là kính trọng người. Ý nghĩ ấy khiến nụ cười trên mặt gã càng thêm chân thật ba phần: “Tiểu huynh đệ chờ một lát, ta sẽ mang chậu gỗ, nước nóng cùng khăn mặt đến ngay!”
...
Một lát sau, trong gian phòng nhỏ hẹp, Trang Cẩn nhận lấy chậu gỗ, nước nóng, khăn mặt, cùng cây kéo mà hắn đặc biệt nhờ tìm giúp, cảm tạ rồi tiễn Chu Bân đi. Sau đó, hắn đóng cửa, chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ, khôi phục lại dung mạo thật.
Ngày mai hắn sẽ tham gia tuyển mộ võ sinh, tất nhiên không thể dùng hình tượng ăn mày nữa.
Nguyên nhân có hai. Thứ nhất, để tránh né Hầu Dũng.
“Ngày mai ta dự tuyển vào Thẩm gia, cho dù Hầu Dũng có biết thì tám phần mười cũng không dám chạy đến tận Thẩm gia, nhưng cái gan mai phục chờ đợi thì gã có thừa. Lỡ trong vòng một tháng ta chưa trở thành võ giả chân chính để nhập môn, thì khi bước ra ngoài sẽ chuốc phiền phức lớn.”
Thứ hai, ăn mày vốn là hình tượng bất lợi cho việc học võ. Thẩm gia là đệ nhất hào tộc trong phủ, tất nhiên coi trọng thể diện. Ngày mai nếu xuất hiện với bộ dạng nhếch nhác, e rằng dù có đưa tiền người ta cũng chẳng nhận, cho dù có nhận thì vào trong cũng sẽ bị đồng môn khinh rẻ, hở một chút là dẫm nát, gây ra vô số phiền phức.
Trang Cẩn vừa suy tính, vừa lấy khăn thấm nước nóng, cẩn thận lau sạch từng nốt ruồi đen mà thân mẫu của nguyên chủ trước kia dùng nhựa cây và bùn đất chấm lên mặt, rồi dùng kéo cắt bỏ mái tóc đã lâu không gọn gàng, cuối cùng thay bộ y phục chuẩn bị sẵn.
Bộ y phục ấy hắn mua ở tiệm cầm đồ nửa tháng trước, tuy cũ nhưng sạch sẽ, không một miếng vá, khoác lên người liền khiến cả con người sáng sủa hẳn.
Đến khi Trang Cẩn mở cửa gọi Chu Bân tới, đối phương kinh ngạc đến ngẩn người, thực sự khác một trời một vực so với dáng vẻ ăn mày trước đó. Với dung mạo hiện tại, bảo là hạt giống thư sinh được gia giáo chăm chút bồi dưỡng thì người ta cũng tin ngay, khiến Chu Bân càng thêm ân cần.
Gã không để Trang Cẩn động tay, tất bật đi đổ nước, chẳng mấy chốc lại mang thêm bộ chăn nệm sạch sẽ, sau đó xoa tay, vẻ mặt đầy mong chờ: “Tiểu huynh đệ còn cần gì nữa, cứ nói thẳng, ngàn vạn lần đừng khách khí.”
“Đa tạ Chu ca, ta không cần gì thêm.”
Chu Bân thấy Trang Cẩn dường như không hiểu ý, đứng ngây ra hồi lâu chẳng thấy động tĩnh, cuối cùng đành cười gượng: “Vậy tiểu huynh đệ nghỉ ngơi cho tốt.” Quay lưng liền nhỏ giọng lẩm bẩm: “Phì, thay đổi dáng vẻ thì vẫn chỉ là kẻ nghèo kiết xác, phí công ta ân cần một phen, đúng là đàn gảy tai trâu!”
Trang Cẩn tất nhiên nghe rõ, thân hình thoáng khựng lại, rồi lập tức coi như không có chuyện gì, ôm chăn nệm quay vào phòng.
Hắn không phải hạng người keo kiệt không biết điều, mà bởi thực sự tiền bạc trong người quá ít, ngày mai còn phải dự tuyển ở Thẩm gia, mỗi một đồng đều phải dùng vào chỗ cần thiết, chẳng thể vì sĩ diện hão mà hủy cả con đường võ đạo sau này.
Trang Cẩn ôm bộ chăn sạch sẽ trải ra, lại đi đóng cửa sổ, kiểm tra một lượt, sau đó mới lấy tiền bạc ra kiểm kê. Đúng như dự tính, còn lại một ngàn năm trăm sáu mươi bảy đồng, không thiếu một văn, thêm một góc bạc vụn, ước chừng cũng gần tám chín chục đồng.
Hắn cất kỹ gia sản sát vào người, rồi nằm xuống giường, hồi tưởng lại chuyện hôm nay, kiểm điểm những sơ hở cùng thành công, đồng thời suy tính những tình huống có thể xảy ra ngày mai và phương án đối phó, lặp đi lặp lại mấy lần trong đầu mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
...
Sáng sớm hôm sau, Trang Cẩn dậy thật sớm, trả phòng rồi đi thẳng đến bên ngoài phủ Thẩm gia.
Hôm nay là ngày thứ ba Thẩm gia tuyển mộ võ sinh. Lúc này vừa đến giờ Mão, trời còn chưa sáng hẳn, trước cổng Thẩm gia đã có người xếp hàng, tuy chưa nhiều. Trang Cẩn liền bước lên trước.
Ngay phía trước hắn là một đôi cha con. Người cha thân hình cao lớn, khí thế vạm vỡ, gương mặt rắn rỏi thoáng lộ ra sát khí; đứa con trai cũng khỏe mạnh, trông chẳng khác nào một con nghé con.
Trang Cẩn mỉm cười, chủ động bắt chuyện: “Bá phụ, vị huynh đài đây, cũng đến tham gia tuyển mộ võ sinh của Thẩm gia hôm nay phải không? Tại hạ nhìn khí độ của vị huynh đài, thân thể cường tráng, huyết khí sung mãn, ắt sẽ sớm thành võ giả chân chính, được Thẩm gia thu nhận!”
Ai nỡ giận một người mặt cười, huống chi Trang Cẩn lại nói những lời dễ nghe như vậy. Gã đại hán trông chừng bốn mươi tuổi cười ha hả: “Mượn lời tốt của tiểu huynh đệ, mai có dịp ghé qua lò mổ nhà ta, ta lựa riêng cho ngươi một miếng thịt ngon.”
“Thì ra là một đồ tể, thảo nào.” Trang Cẩn thầm nghĩ. Ở thời đại này, làm đồ tể tuyệt chẳng phải nghề người thường có thể theo, bao nhiêu gia đình bình thường có muốn cũng không được.
“Ta thấy tiểu huynh đệ chắc hẳn là người đọc sách?”
“Người đọc sách thì không dám, nhưng đúng là ta có biết đôi ba chữ.”